Edit: Ry
Nguyễn Miên nhanh chóng chạy ra cửa dìu Nhậm Cách vào phòng, có chút lo lắng hỏi: \”Anh Nhậm, sao anh lại ở thành phố An, còn bị thương nghiêm trọng như vậy nữa?\”
Nhậm Cách đi du học nhiều năm, hai năm trước đã hoàn thành việc học, sau khi về nước, anh tự mở một công ty hệ thống mạng nên mấy năm nay chạy ngược chạy xuôi, hoàn toàn không có thời gian rảnh rỗi. Mặc dù Nguyễn Miên đã gặp anh mấy lần, nhưng cũng đã lâu không thấy nhau rồi, lần gặp gần đây nhất của họ là một năm trước.
Nhậm Cách cười với cậu, anh nói: \”Anh đến thành phố An kí hợp đồng, vừa rồi xuống xe đi mua nước, bảng hiệu của siêu thị đột nhiên rơi xuống, anh thấy có đứa nhỏ suýt nữa bị bảng hiệu rơi trúng nên đỡ cho nó, không cẩn thận bị thương một chút.\”
Nguyễn Miên đỡ anh ngồi xuống ghế, nhìn vết thương của anh lập tức nhíu mày: \”Thế này đâu gọi là một chút được, vết thương này lớn như vậy, em thấy là cần phải khâu lại.\”
\”Không sao.\” Nhậm Cách mỉm cười, an ủi ngược lại Nguyễn Miên: \”Vết thương chảy máu nhiều như vậy nhưng chắc không ảnh hưởng đến xương cốt đâu.\”
Nguyễn Miên nhíu mày, cắt bỏ ống tay áo, cúi người giúp anh kiểm tra vết thương, cậu nói với vẻ mặt nghiêm túc: \”Anh Nhậm, cần phải mau chóng xử lý vết thương của anh, em đi chuẩn bị phòng giải phẫu. Đại Lực, cậu qua đây giúp anh ấy cầm máu đi.\”
\”Đến đây.\” Đại Lực lập tức qua giúp một tay.
Lúc làm việc, nét mặt Vương Đại Lực cực kì nghiêm túc, bình thường cũng không phạm phải sai lầm, Nguyễn Miên cực kì tin tưởng cậu ta.
Nguyễn Miên giao Nhậm Cách cho Vương Đại Lực chăm sóc, vội vã đẩy cửa đi ra ngoài. Thẩm Thừa và y tá cũng lập tức theo sau cậu ra ngoài.
Vương Đại Lực giúp Nhậm Cách xử lý vết thương, Lư Dương vẫn ngồi trên ghế nhìn một đám người bận rộn qua lại, đợi đến khi trong phòng trở nên yên tĩnh lại mới nhìn Nhậm Cách, khẽ nói: \”Nói chuyện rõ ràng mạch lạc, ai không biết còn tưởng anh mới là bác sĩ.\”
Nhậm Cách nhìn Lư Dương, lịch sự nở nụ cười: \”Tiểu Dương, em cũng ở đây sao.\”
\”Tôi không ở thành phố An còn ở đâu?\” Lư Dương không nhanh không chậm hỏi lại, giọng điệu rất khó nghe.
Ánh mắt Nhậm Cách nhìn Lư Dương vẫn như trước nhìn một đứa trẻ đang cáu kỉnh, khẽ cười: \”Anh bận quá nên quên mất, thành phố An là địa bàn của em.\”
Lần đầu tiên Vương Đại Lực nghe thấy có người dám gọi Lư Dương là \”Tiểu Dương\”, cậu ta đứng ở bên cạnh không khỏi cười một tiếng trên nỗi đau của người khác.
Lư Dương ngẩng đầu, liếc cậu ta một cái, giọng nói lạnh như băng: \”Đừng có cười, anh ta cũng là tình địch của cậu đấy.\”
Vương Đại Lực sững sờ, không khỏi quay sang quan sát Nhậm Cách. Mặc dù Nhậm Cách trông chỉ lớn hơn bọn họ vài tuổi, nhưng rất trưởng thành chững chạc, cho dù sắc mặt đang trắng bệch vì mất quá nhiều máu nhưng vẫn rất điềm tĩnh.
Nhậm Cách nghe Lư Dương nói vậy, lập tức hiểu được Vương Đại Lực cũng thích Nguyễn Miên, không khỏi mỉm cười, chủ động duỗi ra cái tay không bị thương, nói với Vương Đại Lực: \”Là tình địch trước kia thôi, chào cậu, tôi tên là Nhậm Cách.\”