Edit: Ry
Thẩm Thừa ăn no xong mới đặt đũa xuống. Y cân nhắc trong lòng một chút, nhìn Lư Dương rồi hỏi vấn đề mình quan tâm nhất: \”Thiếu tướng Lư, tôi nghe nói gần đây hải tặc cực kì hung hăng ngang ngược, không biết liệu thành phố An có gặp nguy hiểm hay không?\”
Lư Dương chống tay đỡ cằm, nghe vậy thì ngẩng đầu lên, nét mặt trở nên nghiêm túc hơn nhiều.
Anh nói với giọng trầm thấp: \”Cậu yên tâm, bảo vệ nhân dân, bảo vệ đế quốc được an toàn là trách nhiệm của quân nhân chúng tôi. Chúng tôi nhất định sẽ bảo vệ từng người dân của thành phố An, chỉ cần quân đội còn tồn tại thì mọi người không cần phải lo lắng. Nếu như có nguy hiểm thì chúng tôi sẽ lập tức hộ tống tất cả rời khỏi thành phố, nhất định sẽ cố gắng hết sức để bảo đảm cho sự an toàn của mọi người.\”
Thẩm Thừa nghe xong, không hiểu sao cảm thấy an tâm hơn rất nhiều. Dường như trên người Lư Dương bẩm sinh đã có một cái gì đó khiến cho người khác phải tin phục.
Lúc này y mới cảm thấy Lư Dương đúng là thiếu tướng của thành phố An.
Trước khi y đến thành phố An, y đã nghe ba mình nói chuyện rằng thiếu tướng thành phố An là cháu ruột của nguyên soái Lư, có khí phách cực kì giống nguyên soái năm xưa, tuổi trẻ tài cao, còn trẻ như vậy đã có thể dùng bản lĩnh của mình gây dựng nên thành tựu ở trong quân đội. Lúc đầu y rất sùng bái vị thiếu tướng này, mong chờ có một ngày có thể gặp được người thật.
Chỉ là vừa rồi y chứng kiến bộ dạng sợ đau của Lư Dương, hình tượng thiếu tướng trong lòng y không khỏi sụp đổ rầm rầm. Nhưng lúc này nghe được lời Lư Dương nói, thấy bộ dáng này của anh mới nhận ra đây là dáng vẻ mà thiếu tướng nên có.
Y tự an ủi mình, vừa rồi Lư Dương kêu đau chỉ là chuyện ngoài ý muốn thôi, ai cũng có lúc sợ đau mà, cho dù có là thiếu tướng thì cũng là người trần mắt thịt, sợ đau là chuyện rất bình thường.
\”Tiểu Miên, cậu không cần phải băng bó như vậy cho thiếu tướng.\” Thẩm Thừa nhẹ nhàng cười với Nguyễn Miên, không có ý nói vết thương của Lư Dương quá nhỏ, chỉ khuyên nhủ: \”Như vậy trông hơi quá, cậu bôi chút thuốc cho anh ấy có khi sẽ khỏi nhanh hơn.\”
Y cảm thấy có lẽ là do Lư Dương không nỡ từ chối ý tốt của Nguyễn Miên nên mới để cho Nguyễn Miên bó tay mình thành như vậy. Lư Dương là thiếu tướng, chỉ bị xước nhẹ đã băng bó nghiêm trọng như vậy, nói ra sẽ rất mất mặt. Với lại vết thương kia, cho dù không cần băng bó hay bôi thuốc thì qua mấy ngày cũng sẽ khỏi thôi.
Nguyễn Miên lắc đầu, tiếp tục cúi đầu chăm chú băng bó, cậu nói: \”Da Lư Dương rất mỏng manh, nếu như không xử lý tốt thì sẽ để lại sẹo.\”
\”Sẹo là huân chương của đàn ông, có sẹo thì thôi, qua mấy năm là hết ấy mà.\” Thầm Thừa lơ đễnh nói.
Đàn ông con trai có một hai vết sẹo thì có làm sao, thiếu tướng thành phố An là người đàn ông mạnh mẽ cứng rắn chẳng lẽ lại sợ có sẹo?
Y nói xong, nhận ra không khí trở nên im lặng, không nhịn được ngẩng đầu lên thì thấy cả Nguyễn Miên và Lư Dương đều đang trợn mắt với mình.