[Edit – Hoàn] Lư Cục Cưng Quá Kiêu Ngạo – Bạch Vân Đóa – Chương 5 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit – Hoàn] Lư Cục Cưng Quá Kiêu Ngạo – Bạch Vân Đóa - Chương 5

Edit: Ry

Nguyễn Miên đưa Lư Dương ra cửa, đúng lúc gặp phải Nguyễn Đông Lâm vừa đỗ xe vào bãi.

Nguyễn Đông Lâm nhìn thấy Lư Dương thì hai mắt sáng lên, lập tức nhiệt tình chào đón: \”Cậu chủ Lư đến chơi, sao không ở lại ăn bữa cơm với chúng tôi đã?\”

Gã nhìn sang Nguyễn Miên, không vui trách móc: \”Tiểu Miên, sao cháu lại không hiểu chuyện như thế hả? Cậu chủ Lư tới đây chơi, cháu phải mời cậu ấy ở lại ăn cơm no nê xong mới được đưa về chứ.\”

Lư Dương nghe thế nhướng mày nhìn gã, thản nhiên hỏi: \”Nhà ông có cơm à?\”

Hai tay Lư Dương đút túi, đứng dưới đèn trong sân, dáng người cao cao, bóng chiếu lên mặt đất được ánh đèn kéo ra càng dài.

Nguyễn Đông Lâm cứng họng, hơi lúng túng, gã vừa mới dẫn Ngô Vĩnh Quyên và Nguyễn Hằng ra ngoài ăn xong, trong nhà đương nhiên sẽ không nấu cơm, chuyện Nguyễn Miên có cơm ăn hay không, gã chưa từng lo lắng.

Nhưng da mặt gã vốn dày, lúng túng một lát rồi thôi, cười nói với Lư Dương: \”Nếu cậu chủ Lư đồng ý ở lại ăn cơm, tôi sẽ cho người chuẩn bị ngay lập tức, nấu đồ ăn cũng không mất nhiều thời gian, rất nhanh sẽ có.\”

\”Không cần.\” Lư Dương nhìn gã: \”Ông nhớ nấu cơm tối cho Nguyễn Miên là được.\”

\”Vâng vâng… Để tôi bảo Vĩnh Quyên chuẩn bị, chắc chắn sẽ làm toàn món Tiểu Miên thích ăn.\”

Nguyễn Đông Lâm đồng ý, nhưng có làm hay không lại là một chuyện khác.

Gã là người làm ăn, am hiểu nhất là nhìn sắc mặt mà đoán ý, gã định nói thêm mấy câu, nhưng thấy đáy mắt Lư Dương có chút không kiên nhẫn, gã lập tức nói: \”Cậu chủ Lư, cậu nói chuyện với Tiểu Miên đi, tôi xin phép vào nhà trước.\”

Lư Dương liếc nhìn gã, giọng nói hơi lạnh, nhẹ nhàng \”Ừm\” một tiếng.

Nguyễn Đông Lâm cười cười, cúi đầu đi vào trong nhà, vừa đi vừa không nhịn được nhếch môi, lầm bầm: \”Mới tí tuổi mà tính cách đã như vậy, chẳng qua là ỷ vào Lư nguyên soái…\”

Theo bước chân đi xa, tiếng của gã cũng dần tan trong không khí.

Nguyễn Miên áy náy nhìn Lư Dương: \”Lư cục cưng, cậu đừng tức giận, tính chú hai nhà tớ như vậy đấy.\”

Lư Dương giơ tay bóp mặt cậu, không trả lời mà hỏi lại: \”Tối nay cậu có cơm ăn không?\”

Nguyễn Miên chớp chớp mắt, mím môi, nhất thời không trả lời được.

\”Nói đi.\” Lư Dương nhìn cậu.

Nguyễn Miên biết nếu mình nói dối, Lư Dương sẽ nhìn ra ngay, nên đành phải thành thật: \”Chắc là không.\”

Ba người kia đã ăn ở ngoài rồi, đương nhiên sẽ không có ai chuẩn bị đồ ăn cho cậu, mặc dù Nguyễn Miên biết nấu cơm, nhưng trong tủ lạnh của cậu cũng không còn nguyên liệu gì để nấu, Nguyễn Miên đang tính lát nữa gặm bánh mì là đủ rồi.

Mặc dù vừa rồi Nguyễn Đông Lâm có nói sẽ nấu cơm cho cậu ăn, nhưng rõ ràng gã chỉ đồng ý qua loa với Lư Dương thôi, quay đầu lại là sẽ quên sạch.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.