[Edit – Hoàn] Lư Cục Cưng Quá Kiêu Ngạo – Bạch Vân Đóa – Chương 38 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit – Hoàn] Lư Cục Cưng Quá Kiêu Ngạo – Bạch Vân Đóa - Chương 38

Edit: Ry

Một tháng sau, cuối cùng hiềm nghi về Lư Chính Uy cũng được tẩy sạch. Hóa ra vị phản đồ ở cùng một chỗ với Lư Chính Uy kia lại là một gián điệp nằm vùng, anh ta chưa hề phản bội đế quốc, vậy nên Lư Chính Uy cũng thoát khỏi diện tình nghi.

Nhưng dù bị hoài nghi hay đã được chứng minh trong sạch, Lư Chính Uy vẫn chưa tỉnh lại, không ai biết trạng thái này của ông còn kéo dài bao lâu.

Ninh Mật Hương quyết định dẫn ông ra nước ngoài trị liệu, chỉ cần người còn thì sẽ còn hi vọng, tất cả mọi người sẽ không bỏ rơi ông.

Vết thương của ông nội Lư cũng đã lành, tiếp tục quay lại quân đội nhậm chức. Những chuyện này cuối cùng cũng kết thúc, nhà họ Lư dần yên bình trở lại. Ngày này qua ngày khác, mặc dù đã yên bình trở lại, nhưng không còn tiếng cười nói ngày xưa nữa.

Trước kia Lư Dương vẫn cho rằng nhà họ Lư là một sự tồn tại không gì phá nổi, hiện giờ anh mới hiểu được, nếu như đám con cháu không có ai gánh vác được gia tộc này, chỉ biết sống dưới cánh chim của bậc cha ông thì nhà họ Lư sẽ có ngày sụp đổ.

Đến khi đó, ngay cả thỏ con anh muốn bảo vệ, cũng không bảo vệ được nữa.

Cuối cùng anh cũng hiểu ra, bản thân phải trở nên mạnh mẽ, không dựa vào bất cứ kẻ nào thì anh mới có thể bảo vệ được người mình yêu, để cho những người mình yêu thương được sống cuộc sống tự do không lo âu.

Trước khi Ninh Mật Hương đưa Lư Chính Uy ra nước ngoài, mọi người cùng nhau ăn một bữa cơm trong sân. Quãng thời gian này, Ninh Mật Hương gần như không về nhà, ông nội Lư cũng bận dưỡng bệnh nên toàn bộ nhà họ Lư chìm trong bầu không khí bi thương, đã lâu rồi mới được ngồi ăn chung với nhau như vậy.

Hiếm khi sân nhà họ Lư trở nên náo nhiệt như vậy, ba thế hệ ngồi cùng một bàn, không ai nhắc đến những chuyện bực bội kia, chỉ nói về những chuyện vui vẻ, bầu không khí rất nhẹ nhàng sinh động.

Ông nội Lư lấy từ trong tủ rượu ra một bình rượu ngon đã cất kĩ lâu nay, rót một chén rượu, tự mình uống. Từ xưa đến giờ Ninh Mật Hương đã không uống được rượu, hai đứa nhỏ thì chưa trưởng thành nên không thể uống rượu, ông đành tự rót tự uống, bình thường là sẽ có con trai ông uống với ông hai chén.

Ông nghĩ đến Lư Chính Uy đang hôn mê bất tỉnh trong bệnh viện, con ngươi trở nên u tối, miễn cưỡng giữ vững tinh thần của mình, cúi đầu ăn hai miếng đồ ăn.

Đồ ăn bày đầy một bàn, trên bàn còn có nồi đất nấu canh vừa mới bưng lên, canh nóng hôi hổi, mùi thơm nức mũi giúp cho mọi người tăng khẩu vị.

Ông nội Lư uống đến vui vẻ, cười với Lư Dương và Nguyễn Miên: \”Hai đứa mau lớn lên đi, đợi hai đứa trưởng thành là ông nội có thể nghỉ hưu dưỡng già rồi.\”

\”Vâng. Nhanh thôi ạ.\” Lư Dương khẽ cười, gắp cho ông nội mấy miếng đồ nhắm, lại gắp cho Ninh Mật Hương một cái đùi gà. Gần đây hai người bọn họ bề bộn nhiều chuyện, đã lâu rồi không được ngồi xuống ăn một bữa cơm ngon, cả hai đều gầy đi không ít.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.