Edit: Ry
Nguyễn Miên và Lư Dương đứng tại chỗ đợi một lúc, chợt thấy một con chó đang đuổi theo một con gà tới đây. Con chó kia có bộ lông đen nhánh, trông cực kì lanh lợi, gà trống thì đang đập cánh kêu \”quang quác\” liên tục, khiến bụi đất tung bay, đang phi nước đại về bên này.
Nguyễn Miên không còn gì để nói, im lặng hai giây rồi hỏi: \”…Bình thường hai người dùng cách này để dẫn con chó theo?\”
Lư Dương nhìn con chó nghiệp vụ đang càng lúc càng gần, không lộ ra dấu vết lùi ra sau lưng Nguyễn Miên: \”Ừ, bởi vì cả hai bọn tớ không dám dắt nó, cho nên lúc sau bọn tớ nghĩ ra là chó nghiệp vụ đã được huấn luyện rồi, nó sẽ không cắn người, chỉ cần Vương Đại Lực dẫn nó đến đây xong biến thành hình người là nó sẽ không đuổi nữa.\”
Nguyễn Miên không nhịn được cảm thán: \”…Có thể nghĩ ra cách này, đúng là làm khó hai người rồi.\”
Hai vị đúng là nhân tài.
Lư Dương gật đầu, nhìn Vương Đại Lực đang chạy tới, có chút tán đồng nói: \”Cũng có lúc con gà trống này có ích.\”
Nguyễn Miên nhìn Vương Đại Lực đang chạy tới dần, con mắt dần mở lớn, khóe miệng khẽ run.
Cậu chật vật nuốt một ngụm nước bọt, hỏi Lư Dương: \”Lông gà trên người Đại Lực… đều là do con chó cắn rụng sao?\”
Con gà trống đang phi nước đại đến kia, trái phải đều thiếu một mảng lông, nhìn qua đã thấy trụi lủi, giống như bị chó gặm qua vậy, chỉ sót lại mấy cây lông gà thưa thớt dính trên mình, trông đến là tội.
Nguyễn Miên trở nên sợ hãi, cảm thấy sự hi sinh này của Vương Đại Lực quá đỗi lớn lao.
Lư Dương sờ sờ cái mũi, không được tự nhiên nói: \”Tớ vặt đấy.\”
Nguyễn Miên ngước mắt lên nhìn, liêu xiêu theo gió.
Lư Dương nhún vai: \”Ai bảo lúc cậu ta mới đến cứ trêu chọc tớ?\”
Nguyễn Miên không nhịn được hỏi: \”Cậu ấy chọc cậu như thế nào?\”
Lư Dương nhíu mày, liến thoắng: \”Lúc tớ đang chạy bộ trên sân, cậu ta một tấc cũng không rời cứ bám theo tớ, nói là muốn bảo vệ tớ, cuối cùng cậu ta toàn dẫm lên giày của tớ. Lúc tớ ăn cơm, cậu ta lại nói muốn giúp tớ lựa hết hành ra ngoài, cuối cùng lại lấy cả thịt của tớ. Buổi sáng tớ muốn ngủ nướng một chút, thế mà từ sáng sớm cậu ta đã bắt đầu gáy ầm lên, tớ không cho cậu ta gáy báo sáng thì cậu ta lại nói là tớ đang ngăn cản bản tính gà trống của cậu ta.\”
Lư Dương càng nói càng tức, hận không thể lại đi qua vặt thêm một ít lông, làm thành cái chổi lông gà, chuyên dùng để đánh gà trống.
Nguyễn Miên tưởng tượng một chút những cảnh tượng đó, đột nhiên cảm giác được là Vương Đại Lực có thể nguyên vẹn sống sót dưới tay Lư Dương đã là rất tốt rồi.
Chân gà của Vương Đại Lực chạy rất nhanh, thấy cậu ta chạy tới, Nguyễn Miên vội vàng tiến lên một bước, không đợi Vương Đại Lực biến thành hình người đã tóm lấy dây dắt chó, không cho con chó đuổi theo cậu ta nữa.