[Edit – Hoàn] Lư Cục Cưng Quá Kiêu Ngạo – Bạch Vân Đóa – Chương 29 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit – Hoàn] Lư Cục Cưng Quá Kiêu Ngạo – Bạch Vân Đóa - Chương 29

Edit: Ry

\”Lư Dương, cậu ôm con thỏ này làm gì?\” Đội trưởng Tống đột nhiên đi từ cửa vào, đến bên cạnh bàn bếp tìm một quả dưa chuột, cắn một cái, thấy Lư Dương đang ôm một con thỏ trong ngực thì không nhịn được nhíu mày.

Từ lúc ông chú xuất hiện, cả người cậu đã cứng đờ, móng vuốt nhỏ bấu chặt lấy quân phục của Lư Dương, không dám động dậy, cúi đầu cố gắng ra vẻ mình chỉ là một con thỏ bình thường. Cậu lén lút dùng tai thỏ che khuất đôi mắt, trái tim nhỏ đập bình bịch.

Lư Dương vẫn bình tĩnh, không để lộ dấu vết, dùng bàn tay che cho Nguyễn Miên, thản nhiên nói: \”Tôi thấy con thỏ này rất đáng yêu nên muốn ôm một chút.\”

Đội trưởng Tống nhíu mày, cắn dưa chuột rồm rộp: \”Là một Alpha mà cậu lại thích thỏ à, đúng là ham vui đến mất hết ý chí.\”

Vương Đại Lực đứng ở bên cạnh, vội vàng xen vào giải thích: \”Những con thỏ này được mua để làm cơm trưa, hôm nay nhà bếp chuẩn bị làm thịt thỏ ạ.\”

Nguyễn Miên vùi đầu trong ngực Lư Dương, lặng lẽ chấm nước mắt vì mấy con thỏ nhỏ kia. Cậu không kiềm được rúc vào trong ngực Lư Dương, sợ không cẩn thận thì mình cũng sẽ biến thành thịt thỏ.

Đội trưởng Tống nghe Vương Đại Lực nói xong, sắc mặt thay đổi, không nhịn được nhíu mày, quay đầu nhìn mười mấy con thỏ nhỏ đáng yêu, đột nhiên mặt lạnh như tiền: \”Thỏ có thể ăn à?\”

Vương Đại Lực hơi sửng sốt, lúng túng nói: \”Vâng, ăn được ạ, có thể lóc thịt, xương để nấu canh, lẩu cay thịt thỏ, thịt thỏ hầm…\”

Lỗ tai Nguyễn Miên giật giật, hé một con mắt ra, yên lặng nhìn Vương Đại Lực, tức giận nghĩ, gà cũng có thể ăn được, thịt gà KFC, thịt gà luộc, thịt gà rang, thịt gà nấu đương quy hoàng kì*…

*tên hai loại thuốc Đông y, thuốc bắc.

Mỗi một món ăn làm từ thỏ được Vương Đại Lực gọi tên, Nguyễn Miên đều sẽ yên lặng liệt kê ra trong lòng một món ăn khác làm từ thịt gà, tự an ủi trái tim bé nhỏ đang bị tổn thương của mình.

Đội trưởng Tống càng nghe Vương Đại Lực nói thì mặt càng đen, cuối cùng không nhịn được cắt ngang lời cậu ta, tức giận nói: \”Con thỏ đáng yêu như vậy, sao có thể ăn thịt được!\”

Vương Đại Lực ngu người: \”???\”

Đội trưởng Tống nổi giận đùng đùng hừ một tiếng, ném miếng dưa chuột cắn dở vào trong thùng rác, đi qua xách cái lồng thỏ lên, nhìn bầy thỏ bên trong rồi nói: \”Không được phép ăn, một con cũng không được phép ăn! Tôi sẽ mang những chú thỏ này đi.\”

Ông chú xách theo cái lồng thỏ đi ra ngoài, lúc đi quang qua Lư Dương còn đứng lại, liếc nhìn con thỏ trong ngực Lư Dương, có vẻ cũng muốn lấy đi.

Lư Dương nghiêng người che giấu Nguyễn Miên, nhíu mày nói: \”Cái này để lại cho tôi.\”

\”Cậu cũng muốn ăn thịt thỏ?\” Đội trưởng Tống đen mặt hỏi.

Nguyễn Miên ôm lấy ngón tay Lư Dương, răng thỏ nhẹ nhàng cà trên đầu ngón tay, bày ra tư thế nếu Lưu Dương nói ra hai chữ \”muốn ăn\” là sẽ cắn anh ngay lập tức.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.