Edit: Ry
Lúc Nguyễn Miên đi đến quân khu, cậu nghe theo lời của Lư Dương, đứng ở ven đường nhỏ chờ Vương Đại Lực. Lư Dương nói là Vương Đại Lực có cách đưa cậu vào trong quân khu.
Trong điện thoại Lư Dương không có nói tỉ mỉ cách của Vương Đại Lực là gì, chỉ bảo cậu an tâm chờ ở ven đường là được.
Nguyễn Miên đặt ba lô xuống đất, khẽ thở ra một hơi, cậu mang theo không ít thứ, đi đường lâu đã khiến cho cánh tay đều rã rời đau nhức. Thấy thỉnh thoảng trên đường sẽ có người đi ngang qua nên cậu chột dạ trốn ra đằng sau một gốc cây, ngoan ngoãn chờ người.
Một lát sau, cậu nghe được tiếng xe chạy, ló đầu từ sau thân cây nhìn ra, một chiếc xe tải nhỏ dừng lại ở ven đường. Vương Đại Lực bước xuống xe, đứng ở ven đường nhìn xung quanh, hẳn là đang tìm cậu.
Nguyễn Miên chờ đến khi xung quanh không còn bóng người, xách ba lô lên, hưng phấn vẫy tay với Vương Đại Lực: \”Đại Lực! Bên này!\”
Vương Đại Lực quay đầu, thấy trên người cậu xách túi lớn túi nhỏ, không nhịn được muốn chửi bậy hai câu, nhưng nhìn đến khuôn mặt nhem nhuốc bụi đường và nụ cười tươi rói của Nguyễn Miên, đành phải nuốt lời định nói xuống.
Thỏ nhỏ một đường bụi bặm mệt mỏi chạy tới đây, cậu ta không nên dập tắt sự hăng hái của thỏ nhỏ.
Cậu ta đi qua nhận lấy đống ba lô, có chút ghét bỏ cầm trong tay, thỏ nhỏ mà lấy thêm chút đồ nữa có khi sẽ đè chết bản thân luôn mất.
\”Cậu định đưa tôi vào kiểu gì vậy?\” Nguyễn Miên nhìn Vương Đại Lực, giọng nói có chút sốt ruột, càng đến gần nơi này, cậu càng nóng lòng, muốn mau chóng gặp Lư Dương.
\”Hiện giờ cậu ấy đang phải huấn luyện, không có cách chuồn ra ngoài.\” Vương Đại Lực ném ba lô vào trong xe, chép miệng quay đầu nhìn cái buồng sau của chiếc: \”Dùng cái này đưa cậu vào.\”
Nguyễn Miên thuận theo cậu ta nhìn sang, buồng sau của chiếc xe chưa đầy đồ ăn, có rau quả cũng có các loại thịt, số lượng rất lớn, hẳn là mua cho quân doanh.
Nguyễn Miên nhìn đống đồ ăn, không khỏi ngẩn người, hơi ngạc nhiên hỏi: \”Cậu ra ngoài mua thức ăn?\”
\”Ừ.\” Vương Đại Lực mở cửa xe, để cho Nguyễn Miên ngồi vào.
Nguyễn Miên leo lên chỗ ngồi bên ghế phụ, vẫn ngạc nhiên: \”Sao quân đội lại để cậu ra ngoài mua thức ăn vậy? Lư Dương phải bận rộn tập luyện, cậu không cần phải tập luyện sao?\”
Vương Đại Lực nghe thế thì nhẹ nhàng vuốt tóc, thản nhiên nói: \”Bây giờ tôi làm ở nhà bếp.\”
Nguyễn Miên im lặng mất mấy giây, cố gắng tiêu hóa tin tức này: \”Cậu nói muốn đến quân đội tập huấn cùng với Lư Dương, hóa ra là vào nhà bếp làm?\”
\”…\” Vương Đại Lực khẽ ho một tiếng, giải thích: \”Sau khi tôi tới quân đội, bởi vì tôi cũng là người thuần chủng nên đội trưởng Tống phân tôi đến một nhánh của đội ngũ cao cấp nhất, cũng chính là cái nhánh mà Lư Dương đang ở.\”