[Edit – Hoàn] Lư Cục Cưng Quá Kiêu Ngạo – Bạch Vân Đóa – Chương 22 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit – Hoàn] Lư Cục Cưng Quá Kiêu Ngạo – Bạch Vân Đóa - Chương 22

Edit: Ry

Sáng sớm, Nguyễn Miên thức dậy trong tiếng gà gáy, cậu mơ mơ màng màng mở mắt, thuận theo tiếng gáy nhìn ra ngoài, đập vào mắt là hình ảnh một con gà trống đứng trên bệ cửa sổ, đang mổ vào cửa kính.

Nguyễn Miên: \”…\”

Cậu cảm thấy hình ảnh này có hơi vi diệu, dùng sức chớp mắt mấy lần mới dám khẳng định thật sự có một con gà trống đang đứng đấy.

Cậu nhìn chằm chằm con gà trống kia một lúc, càng nhìn càng cảm thấy con gà đó khá quen thuộc, hình như rất giống Vương Đại Lực.

Gà trống vội vàng kêu thêm mấy tiếng, cậu lấy lại tinh thần, đi nhanh đến bên cửa sổ, mở cửa ra để Vương Đại Lực tiến vào.

Vương Đại Lực vẫy cánh nhảy xuống mặt đất, lông gà trên người run lên, biến thành hình người.

Cậu ta nhìn Nguyễn Miên, có hơi xấu hổ sờ gáy: \”Ngại quá, nơi này có nhiều lính canh, ba tôi lại chỉ đưa tôi đến cửa được thôi, nên tôi mới biến thành… biến thành bộ dạng này để đi tìm ông.\”

Nguyễn Miên tiến lên nhặt cọng lông gà rơi trên mặt đất, ném vào trong thùng rác, gật đầu ý là đã hiểu, cậu hỏi: \”Cậu tìm tôi có chuyện gì không?

\”Lần trước tôi quá kích động nên không cẩn thận biến thành nguyên hình trước mặt ông, ông…\” Vương Đại Lực nhìn cậu, muốn nói lại thôi, do dự một lát mới dám mở miệng: \”Ông không nói chuyện nguyên hình của tôi là gà cho Lư Dương biết chứ?\”

Nguyễn Miên lắc đầu: \”Không, nếu Lư Dương không hỏi tôi sẽ không nói, nhưng nếu cậu ấy hỏi, tôi sẽ không lừa cậu ấy.\”

\”Ông chưa nói là được.\” Vương Đại Lực thở phào, có hơi thất vọng nói: \”Dù sao thì Lư Dương cũng sẽ không hỏi ông chuyện về tôi đâu, cơ bản là cậu ấy chưa từng có hứng thú với chuyện của tôi.\”

Nguyễn Miên không biết trả lời như thế nào, đành phải hỏi: \”Làm sao cậu biết tôi ở đây?\”

\”Hôm qua tôi thấy ông và Lư Dương cầm hành lí đi vào đây, tôi vốn định hỏi ông chuyện này nên đứng ở cửa đợi ông mãi. Rốt cuộc đến nửa đêm cũng không thấy ông đi ra, nên sáng hôm nay tôi đành nhờ ba giúp đỡ, đến đây tìm ông.\”

Nguyễn Miên gật gù: \”Cậu để ý việc Lư Dương có biết hay không, tức là vẫn chưa từ bỏ cậu ấy?\”

Vương Đại Lực gãi đầu, cúi đầu nói: \”Ừm, tôi đã nghĩ kĩ rồi, mặc kệ cậu ấy có là Omega hay là Alpha, cậu ấy vẫn là người tôi thích, chuyện này sẽ không thay đổi.\”

Vương Đại Lực sục sôi ý chí chiến đấu, nắm chặt tay, cậu ta ngẩng đầu nhìn Nguyễn Miên, hỏi cậu: \”Đúng rồi, sao tối hôm qua ông lại ngủ ở đây?\”

Nguyễn Miên rót cho cậu ta một chén nước, đưa cho cậu ta: \”Tôi sẽ ở đây cho đến trước khi trưởng thành.\”

Lúc nãy Vương Đại Lực đứng ngoài cửa sổ gáy lâu như vậy nên đã hơi khát nước, cậu ta nhận lấy chén nước, ngửa đầu ừng ực uống hết sạch.

Cậu ta đặt cốc xuống, lau miệng hỏi: \”Sao vậy? Người giám hộ của ông đồng ý cho ông ở lại đây à?\”

Nhà họ Nguyễn ở khu ngoài của khu biệt thự Đông Thành, Nguyễn Miên lại là bạn thân của Lư Dương, Vương Đại Lực cũng đã nghe qua chuyện về Nguyễn Miên, nên đối với chuyện trong nhà cậu cũng xem như là biết một chút.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.