Edit: Ry
Ông nội Lư cúi đầu nhìn đồng hồ, hơi trầm giọng xuống: \”Thời gian của tôi không có nhiều, Nguyễn tiên sinh đã suy nghĩ kĩ càng chưa?\”
Nguyễn Đông Lâm và Ngô Vĩnh Quyên liếc nhau, cả hai đều có vẻ mặt không cam lòng.
Nguyễn Đông Lâm nhìn về phía ông nội Lư, giọng điệu mềm dẻo, nhẹ nhàng thương lượng: \”Lư nguyên soái, ngài cũng thấy là trước đó tôi chưa chuẩn bị tâm lý, tôi cảm thấy chuyện này cũng không vội, Miên Miên và Lư Dương đều còn nhỏ, nếu như hai đứa muốn kết hôn thì đợi qua hai năm nữa rồi lại nói, tôi cũng không nhất quyết phải từ chối…\”
Ông nội Lư khoát tay, ngăn cản gã nói tiếp.
Ông giương mắt, giọng điệu vô cùng kiên quyết, không ai được phép chen vào: \”Nguyễn tiên sinh, tôi đã nói rồi, tôi không có nhiều thời gian nên cậu không cần lãng phí lời lẽ, cậu chỉ cần nói đồng ý hay không là được.\”
Ông hơi ngừng lại rồi mới nói tiếp: \”Nếu như cậu đồng ý, tôi sẽ cho phó tướng dẫn cậu đi làm thủ tục chuyển giao quyền giám hộ với Miên Miên, nếu như cậu không đồng ý, phó tướng sẽ dẫn cậu đến tòa án tinh tế, những chuyện còn lại tôi không quan tâm.\”
Đây là lần đầu tiên Nguyễn Đông Lâm thấy Lư nguyên soái không nể nang gì, trong lòng không khỏi run như cầy sấy. Trước kia Lư nguyên soái sẽ vì Nguyễn Miên mà đắn do một chút với yêu cầu của gã, chưa bao giờ dùng thủ đoạn quyết liệt như vậy đối xử với gã.
Chưa kể Nguyễn Miên còn có một khối tài sản thừa kế khổng lồ, cậu rời khỏi nhà họ Nguyễn, đồng nghĩa với việc bọn họ không còn liên quan tới cậu nữa.
Sau khi Nguyễn Miên rời đi, bọn họ chẳng những không thể dựa vào nhà họ Lư như trước, mà còn mất đi một lượng lớn tài sản, cuộc mua bán này, tính thế nào cũng không công bằng.
Nhưng nếu như gã không đồng ý, đồng nghĩa với việc không có sau đó nữa…
Gã càng nghĩ càng hoảng sợ, không ngừng hối hận lúc trước mình lòng tham không đáy, hoàn toàn chọc giận Lư nguyên soái, để bây giờ cái lợi không bù được cái mất.
Trong lòng gã không ngừng đấu tranh, mãi không nói nên lời, Ngô Vĩnh Quyên ngồi bên cạnh gã cũng không nói gì, trong lòng bà ta cũng cực kì không cam tâm.
Mặc dù bà ta rất sốt ruột, nhưng hết lần này tới lần khác lại không thể nghĩ ra cách gì để đối phó, không ai ngờ được là nhà họ Lư sẽ tung ra chiêu này, trực tiếp đưa Nguyễn Miên về nhà bọn họ nuôi nấng.
Bọn họ biết quan hệ giữa Nguyễn Miên và Lư Dương rất tốt, nhưng lại không ngờ nhà họ Lư coi trọng Nguyễn Miên như vậy, thế mà bọn họ thật sự muốn để đứa cháu trai duy nhất của mình kết hôn với một đứa mồ côi như Nguyễn Miên.
Ngô Vĩnh Quyên không nhịn được mà u ám nhìn Nguyễn Miên, mọi chuyện phát triển đến nước này, bà ta biết kế hoạch gả Nguyễn Hằng cho Lư Dương xem như hoàn toàn thất bại, giờ lại phải trơ mắt nhìn Nguyễn Miên thoát khỏi sự khống chế của mình.
Bà càng nghĩ càng không cam tâm, nhưng nhà họ Lư giàu có lại quyền thế, bọn họ còn bị nhà họ Lư nắm trong tay, hoàn toàn không thể trêu chọc.