Edit: Ry
Lúc Lư Dương và ông nội Lư, Ninh Mật Hương đến nhà họ Nguyễn, người nhà đó đứng thành một hàng, trong tay ôm bó hoa tươi, trên mặt là nụ cười hớn hở, không khác gì đang xếp hàng chào mừng.
Nguyễn Đông Lâm, Ngô Vĩnh Quyên và Nguyễn Hằng, ai cũng tươi cười, thấy bọn họ đi tới, lập tức chỉnh tề vỗ tay, lớn tiếng nói: \”Chào mừng Lư nguyên soái, chào mừng Ninh phu nhân, chào mừng cậu chủ Lư!\”
Nguyễn Miên đứng ở cuối hàng: \”…\” Không khỏi cảm thấy có chút xấu hổ.
Ông nội Lư và Ninh Mật Hương gặp phải cảnh tượng lúng túng này vẫn giữ được bình tĩnh, không phản ứng gì, nhận lấy bó hoa tươi, thản nhiên gật đầu.
Trước mặt người ngoài, Lư Dương từ xưa đến nay luôn lạnh nhạt xa cách, ngay cả một ánh mắt cũng không thèm cho người ta.
Mặt Nguyễn Hằng ửng hồng, ngước mặt vụng trộm nhìn Lư Dương. Không biết có phải do ảo giác của nó hay không, mà hôm nay nó thấy người Lư Dương luôn ngập hương pheromone, mặc dù nó không ngửi được mùi pheromone của anh, nhưng nó chắc chắn mùi hương ấy sẽ vô cùng gợi cảm, tưởng tượng một chút đã khiến chân nó nhũn ra.
Nó giơ bó hoa lộng lẫy tinh xảo trong tay, nở nụ cười rực rỡ: \”Anh Dương, tặng cho anh.\”
Lư Dương liếc nhìn bó hoa nó đưa tới, mặt không cảm xúc thu tầm mắt về, nhìn Nguyễn Miên đứng ở bên cạnh Nguyễn Hằng, nhẹ nhàng nâng cằm, hỏi: \”Cậu không chuẩn bị hoa cho tớ à?\”
\”…\” Nguyễn Miên nhìn sân vườn sau lưng, hái tạm một đóa bồ công anh.
Lư Dương có chút ghét bỏ nhận lấy bông bồ công anh, cẩn thận cất vào trong túi áo.
Nguyễn Miên không nhịn được nhoẻn miệng cười, khuôn mặt Nguyễn Hằng thì lập tức đen thui, tức tối ném bó hoa trong tay lên kệ giày.
Ngô Vĩnh Quyên lén lút nháy mắt với nó, ra hiệu nó nhiệt tình với Lư Dương hơn nữa.
Nguyễn Hằng nhẹ nhàng hít một hơi, ngẩng đầu nhìn Lư Dương, nở nụ cười nịnh nọt, thay đổi thái độ căm ghét Lư Dương ngày trước, cực kì nhiệt tình nói: \”Anh Dương, mau tới đây ngồi, hôm nay mẹ em làm rất nhiều món mà anh thích ăn.\”
Lư Dương nghe nó nói vậy thì lạnh nhạt nhìn nó: \”Mẹ cậu biết tôi thích ăn cái gì?\”
Nguyễn Hằng hơi giật mình, nó chỉ thuận miệng nói vậy thôi, không ngờ Lư Dương lại để ý đến vấn đề này. Nó nhìn Nguyễn Miên đang ngơ ngác đứng bên cạnh, đành phải lấy cậu ra làm lá chắn: \”Mẹ em không biết, nhưng anh trai em biết. Mẹ em đã cặn kẽ hỏi anh ấy sở thích của anh rồi.\”
Lư Dương quay sang nhìn Nguyễn Miên, kéo cậu tới bên cạnh, giơ tay vuốt gáy cậu, hỏi: \”Cậu nói cho bọn họ tớ thích ăn món gì?\”
Gáy Nguyễn Miên lập tức trở nên tê dại, Lư Dương luôn có cái thói quen này, lúc cậu là thỏ thì anh thích sờ tai cậu, lúc cậu là người thì lại thích sờ gáy. Trước kia thì không sao, Lư Dương có làm vậy cũng không vấn đề gì, nhưng từ khi Lư Dương trở thành Alpha, mỗi lần anh chạm vào gáy của cậu, tuyến thể ở gáy đều không khống chế được mà trở nên tê rần.