[Edit – Hoàn] Lư Cục Cưng Quá Kiêu Ngạo – Bạch Vân Đóa – Chương 15 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit – Hoàn] Lư Cục Cưng Quá Kiêu Ngạo – Bạch Vân Đóa - Chương 15

Edit: Ry

Đêm khuya yên tĩnh, sau khi sắp xếp cho Lư Dương và Nguyễn Miên xong, hai vị phụ huynh của nhà họ Lư đã trở về phòng mình nghỉ ngơi.

Giờ này ngày thường ông nội Lư đã ngủ say rồi, nhưng hôm nay lại không có chút buồn ngủ nào, ông còn đang lo lắng cho đứa cháu trai của mình, lăn qua lộn lại trên giường một lúc lâu, cuối cùng vẫn ngồi dậy khoác áo đi xuống dưới lầu xem Lư Dương.

Đèn trong phòng Lư Dương sáng trưng ấm áp, cửa phòng vẫn mở toang, ông lo là cháu trai và Nguyễn Miên đã ngủ rồi nên chỉ đứng ở cửa ngó vào.

Nguyễn Miên và Lư Dương còn chưa ngủ, Lư Dương đang nằm dài ra trên giường, Nguyễn Miên thì lúc bóp bóp chân sói, khi thì xoa xoa cái gáy đầy lông, Lư Dương híp hết cả mắt, thỉnh thoảng rên rỉ mấy tiếng, thoải mái đến nỗi sắp thiếp đi.

Ông nội Lư nhìn hai đứa lại không nhịn được nhíu mày. Trước kia Lư Dương là Omega, nuông chiều từ bé cũng không có vấn đề gì, nhưng giờ ông nội Lư chỉ cần nghĩ đến việc anh là một Alpha, lại nhìn bộ dạng này của anh, lập tức nhíu mày.

Trong suy nghĩ của ông, Alpha là phải kiên cường, phải có khả năng gánh vác, đặc biệt là Alpha thuộc quân nhân thế gia như ông lại càng phải can đảm dũng mãnh.

Lư Dương và Nguyễn Miên ở trong phòng hoàn toàn không phát hiện ra ông nội Lư đang đứng ở cửa. Lư Dương khẽ hé mắt, quay đầu nhìn Nguyễn Miên, từ cổ họng truyền ra một tiếng ư ử, bộ dạng \”Vừa bé nhỏ yếu đuối, vừa đáng thương vô tội\”.

Nguyễn Miên lập tức hiểu ý, lấy từ trong giỏ hoa quả ra một quả chuối tiêu, lột vỏ xong thì đưa tới bên miệng Lư Dương.

Lư Dương uể oải cắn mấy miếng, lại đáng thương ư ử rên, Nguyễn Miên vội vàng lấy từ trong túi ra một miếng thịt bò khô, đút cho anh.

Rốt cuộc ông nội Lư cũng không xem nổi nữa, lên tiếng: \”Tiểu Miên, cháu đừng nuông chiều nó quá.\”

Lư Dương trợn tròn đôi mắt sói, không thể tưởng tượng nhìn ông nội, cắn miếng thịt bò khô vào miệng nhai nhai, nuốt xuống.

Anh không ngờ lại có một ngày nghe được ông nội nói câu này, phải biết là mấy năm gần đây, tôn chỉ hàng đầu của ông nội Lư là \”Chiều Lư cục cưng thái quá, ai nói cũng không thèm nghe\”.

Nguyễn Miên ngẩng đầu nhìn ông nội Lư, tay vẫn tiếp tục đút thịt bò khô cho Lư Dương, cười cười với ông: \”Ông nội, hiện giờ Lư cục cưng đau nhức khắp người, đợi cậu ấy khỏe lại rồi cháu sẽ để cậu ấy tự ăn.\”

Ông nội Lư không chỉ xem cháu mình lớn lên, ông cũng là người nhìn Nguyễn Miên trưởng thành, ông còn không hiểu rõ đứa nhỏ này ư?

Trong lòng ông cũng rõ ràng, cho dù cơ thể Lư Dương có khỏe như vâm, không bị thương đi chăng nữa, thằng bé chỉ cần rên rỉ mấy tiếng là chắc chắn Nguyễn Miên vẫn sẽ lại nuông chiều nó.

Từ trước đến giờ Nguyễn Miên rất vâng lời, nhưng hễ dính đến Lư Dương là sẽ vứt hết nguyên tắc đi, Lư Dương cũng chẳng khác gì, hai đứa đã luôn yêu chiều nhau từ nhỏ đến lớn.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.