Edit: Ry
Nguyễn Miên càng nghĩ lòng càng thêm chua xót, giọng nói đã mang theo mấy phần nức nở: \”Lư cục cưng, cậu biến thành Alpha rồi, nhưng tớ vẫn là Omega, sau này chúng ta có thể chơi với nhau như lúc trước nữa sao?\”
Bởi vì sự tồn tại của pheromone nên Nguyễn Miên và Lư Dương không thể dính lấy nhau như trước, không thể cùng nhau lăn lộn trong chăn, càng không thể như lúc trước vui vẻ là ôm nhau lăn qua lăn lại.
Lư Dương vùi đầu vào cổ Nguyễn Miên, buồn bã nói: \”Tớ không thể học cùng lớp với cậu nữa rồi, càng không thể tùy ý phóng pheromone trước mặt cậu, cũng không thể cùng uống thuốc ức chế với cậu!\”
Đầu óc Nguyễn Miên trống rỗng, trong lòng tràn đầy đau đớn và sốt ruột: \”Vậy cậu có thể làm gì nữa?\”
\”Tớ có thể…\” Lư Dương đột nhiên im lặng, nhớ tới nguyện vọng sinh nhật của mình đêm qua.
Anh lập tức tỉnh táo lại, nhẹ nhàng buông Nguyễn Miên ra, nhìn vào đôi mắt cậu, trầm giọng nói: \”Tớ có thể cưới cậu.\”
Ông nội Lư: \”!!!\”
Ninh Mật Hương: \”???\”
Nguyễn Miên: \”…\” Lư Dương vừa nói cái gì?
Người bạn thân thiết cùng cậu lớn lên, cùng cậu bắt sâu, cùng cậu đắp chung một chăn vừa nói là muốn cưới cậu?
Lư Dương nghĩ tới chuyện đính hôn, đôi mắt lập tức sáng lên. Trở thành Alpha là có thể đính hôn với Nguyễn Miên rồi, trở thành Alpha là có thể đón Nguyễn Miên về nhà mình ở, trở thành Alpha là có thể danh chính ngôn thuận lấy quyền giám hộ cho Nguyễn Miên.
Vậy nên đêm qua khi cầu nguyện, đôi mắt nhìn Nguyễn Miên, anh đã không tự chủ ước điều ước không thể tưởng tượng nổi này.
Anh không biết là thần linh thật sự nghe thấy lời nguyện cầu của mình, hay là do chính cơ thể anh cảm nhận được mong muốn và quyết tâm trở thành Alpha mà biến đổi, tóm lại anh ngủ một giấc rồi tỉnh dậy, mình đã biến thành Alpha.
Vừa rồi anh quá kích động nên suýt nữa quên mất chuyện này.
\”Chúng mình lập tức…\” Lư Dương còn chưa kịp nói ra hai chữ \”Đính hôn, đã \”bụp\” một tiếng biến thành con sói trắng.
Anh sửng sốt, cố gắng biến về hình người, nhưng thử mấy lần vẫn là sói trắng như cũ. Anh thử đi thử lại, cuối cùng phát hiện ra mình không thể biến lại thành người, không khỏi buồn bực ngao ngao mấy tiếng.
Nguyễn Miên cũng sửng sốt, vội vàng ngồi xuống ôm ấy Lư Dương, thấy anh cố gắng mấy cũng không quay về dạng người được, không nhịn được bật khóc: \”Bác sĩ, Lư cục cưng sao vậy? Cậu ấy từ Omega biến thành Alpha, giờ từ Alpha biến thành sói trắng, lát nữa cậu ấy sẽ biến thành thứ gì nữa đây? Cậu ấy có thể biến trở lại nữa không?\”
Ninh Mật Hương cũng bật khóc, đưa tay ôm lấy hai người bọn họ: \”Hu hu hu… Lư cục cưng đáng thương của mẹ!\”
Bác sĩ nhìn ba người khóc lóc như sắp sinh ly tử biệt, cảm thấy vô cùng nhức đầu.
Lư Dương dùng một chân đè lên trán Nguyễn Miên, trừng mắt sói với cậu, dùng ánh mắt nói cậu \”Đừng khóc\”.
\”Hức…\” Nguyễn Miên nhìn cậu, nấc lên, cố gắng nuốt nước mắt.