Edit: Ry
Trên trán Nguyễn Miên lấm tấm mồ hôi, đôi gò má ửng hồng, lúc nói chuyện còn bị hụt hơi, không biết là chạy từ chỗ nào tới.
Bánh gatô trong tay cậu kém xa cái bánh gatô sáu tầng trong bữa tiệc sinh nhật, nhưng ngọn nến trên bánh lại sáng vô cùng, dường như có thể thắp sáng cả đôi mắt tăm tối của Lư Dương.
Nguyễn Miên nhìn Lư Dương, tự mình hát bài hát mừng sinh nhật, giọng hát trong trẻo vang lên trong màn đêm cực kì êm tai, khiến cho mù mịt trong lòng Lư Dương tan biến không còn chút gì.
\”Happy birthday to you… Happy birthday to you… Happy birthday to Lư baby…\”
Nghe đến chữ \”Lư baby\”, Lư Dương không nhịn được phì cười. Anh đi qua mở toang cửa sổ, cúi đầu nhìn Nguyễn Miên.
Nguyễn Miên ngước mắt, đôi mắt cười thành hai vầng trăng nho nhỏ, dịu dàng nói: \”Lư cục cưng, nhanh lên mau ước đi.\”
Lư Dương lẳng lặng nhìn đôi mắt sáng lấp lánh của cậu, im lặng một lúc, anh bỗng nhiên thành kính chắp tay trước ngực, nhắm mắt lại.
Nguyễn Miên không biết điều ước của Lư Dương là gì, nhưng cậu có thể thấy được là lúc ước nguyện, Lư Dương chưa bao giờ nghiêm túc như bây giờ.
Nguyễn Miên không khỏi có chút tò mò, từ trước đến giờ Lư cục cưng muốn gì là có nấy, còn thứ mà cậu ấy muốn có như vậy sao?
Nhưng cậu cũng không hỏi, điều ước nói ra sẽ mất linh, cậu nhất định phải bảo vệ nguyện vọng của Lư Dương, để nguyện ước của anh trở thành sự thực.
Lư Dương cầu nguyện xong, mở mắt ra, cùng Nguyễn Miên thổi tắt nến.
Nguyễn Miên lấy quyển album ảnh từ trong ba lô ra, đưa đến trước mặt Lư Dương, vui vẻ nói: \”Quà sinh nhật!\”
Lư Dương cong môi, nhận lấy album ảnh, tháo cái nơ con bướm ra, muốn trực tiếp mở ra xem.
Nguyễn Miên bỗng có chút xấu hổ, vội vàng đè tay anh: \”Chờ tớ đi rồi cậu mới được xem.\”
Lư Dương biết da mặt cậu mỏng, đành phải nghe theo cậu, đi đến bàn học, trân trọng đặt album ảnh lên trên, phía dưới còn cẩn thận lót một lớp vải nhung mềm mại.
Nguyễn Miên không để ý tới hành động nhỏ này của Lư Dương, cậu cúi đầu lấy ngọn nến đã tắt ra khỏi bánh gatô, không nhịn được nuốt nước bọt, cậu nhoài nửa người qua khung cửa sổ, vui vẻ lắc chân.
Đợi Lư Dương quay lại, cậu dùng hai tay giơ bánh gatô lên, vui vẻ nói: \”Lư cục cưng, chúng ta mau ăn bánh gatô đi.\”
Lư Dương nhìn đôi mắt tròn xoe của Nguyễn Miên, không nhịn được nở nụ cười đầu tiên trong ngày: \”Ừ.\”
Anh lấy dao nĩa, chia bánh ra làm hai, lấy một nửa ra cho Nguyễn Miên, khẽ hỏi: \”Sao cậu không đi từ cửa vào?\”
\”Muộn rồi, tớ không muốn đánh thức ông và bác gái.\”
Nguyễn Miên cầm lấy nĩa, bỏ quả cherry to trên miếng bánh của mình sang cho phần bánh của Lư Dương, thoáng nhìn đồng hồ, hơi gấp gáp nói: \”Ăn mau nào, sắp mười hai giờ rồi.\”