[Edit Hoàn – Htuc] Gió Lửa – Hạ Đa Bố Lý Ngang – Chương 98: Sờ sờ – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit Hoàn – Htuc] Gió Lửa – Hạ Đa Bố Lý Ngang - Chương 98: Sờ sờ

Hừng đông trở về khoang thuyền, cả hai chủ tớ đều có vẻ mất hồn mất vía, Minh San là do bị phụ thân đụ đến tê dại, dư vị khoái cảm vẫn còn, cơ thể vẫn còn lâng lâng.

Tiểu Thanh lại ngoài ý muốn một lần tiếp xúc thân mật với Trương phó quan, tuy hai người y phục chỉnh tề, nhưng cặc lồn lại cách lớp vải mà lén lút cọ cọ vào nhau. Cuối cùng, Tiểu Thanh bị cọ đến cao trào, chân mềm đến nỗi không đứng được, vẫn là Trương phó quan phải ôm eo nàng ấy.

Nhớ lại cảnh tượng đó, gương mặt Tiểu Thanh như nóng muốn chín.

Nàng ấy thầm nghĩ tìm tiểu thư để nói chuyện này, nhưng thấy bộ dạng tiểu thư xuân tình nhộn nhạo, liền biết nàng cũng chưa hồi hồn nên Tiểu Thanh không nói ra.

Hầu hạ Minh San thay y phục xong, Tiểu Thanh đi mang cháo đã nấu chín tới. Khi gọi Trương phó quan mang cháo cho đại soái thì vừa nhìn thấy khuôn mặt mày rậm mắt to tuấn tú của hắn, nàng ấy lại thẹn thùng đến nỗi hai chân nhũn ra.

Trương phó quan cũng ngượng ngùng, nhưng dù sao hắn cũng là nam tử, miễn cưỡng giữ được vẻ tự nhiên khi đối mặt với Tiểu Thanh. Chỉ là so với thái độ nghiêm túc trước đây, giờ đây hắn đối mặt với nàng ấy dịu dàng hơn rất nhiều, còn kéo lên khóe miệng lộ ra một nụ cười.

Tiểu Thanh xấu hổ, vội chạy về phòng.

Minh San ngồi ở bàn nhỏ ăn xong một chén cháo, Lâm thị vừa lúc tỉnh lại. Có lẽ do không nghỉ ngơi tốt, vừa tỉnh dậy liền ho, phải uống một chén nước mới miễn cưỡng áp xuống được.

Lâm thị nhìn nữ nhi bận trước bận sau, vừa đau lòng vừa tự trách, \”Là mẫu thân liên lụy con.\”

\”Mẫu thân đừng nói bậy, nữ nhi hiếu thuận mẫu thân là điều nên làm, sao có thể nói là liên lụy.\”

Lâm thị nghe vậy lại thở dài, \”Một cô nương tốt như thế, cũng không biết sẽ tiện nghi tiểu tử nhà nào.\”

Minh San có chút bất đắc dĩ lại có chút buồn cười mà nghĩ: không tiện nghi tiểu tử nhà ai hết, cơ thể này của nàng, xem như tự sản tự tiêu (tự mình dùng, ý chỉ phụ thân).

Ngoài miệng nàng vẫn nói: \”Con… chẳng tiện nghi ai hết, con sẽ ở bên cạnh mẫu thân, hiếu thuận mẫu thân cả đời.\”

\”Nói bậy, nữ nhi lớn rồi phải gả cho người.\” Lâm thị nói xong, vì kích động mà ho vài tiếng.

Minh San vỗ lưng giúp bà dễ thở hơn, nói: \”Con bây giờ còn nhỏ, việc này không cần vội vàng, mẫu thân ăn trước chút cháo, sau đó phải uống thuốc nữa.\”

Gần đến giữa trưa, thuyền Tây Dương mới ngừng ở bến tàu bờ sông, thuộc Nghi thành bên bờ Trường Giang. Đường thủy ở đây phát đạt, khách lữ hành đi xa cơ bản đều đi thuyền, nên bến tàu nhỏ người đến người đi, rất náo nhiệt.

Quan thuyền của Thích đại soái dừng lại cập bến, bến tàu liền có người bắt đầu dọn dẹp giải tán đám đông, dân chúng đều phải đứng dạt sang một bên. So với Khánh thành, thế lực của Thích đại soái ở Nghi thành lớn hơn và vững chắc hơn rất nhiều.

Dọc đường có người bận trước bận sau sắp xếp, Minh San chỉ cần đỡ mẫu thân rời thuyền, rồi ngồi lên ô tô. Xe cứ thế một đường chạy thẳng về phủ đại soái.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.