Cuối cùng, sau khi khóc xong, Minh San vẫn tự mình trở về Thanh Viên. Ban ngày ban mặt, nàng không muốn bị phụ thân ôm về, như vậy thật sự quá rêu rao. Không chỉ nương và Tiểu Thanh sẽ biết, mà cả người ở các sân cách vách cũng sẽ biết. Đến lúc đó, nàng có mọc thêm mười cái miệng cũng không nói rõ được.
Khi đi ra khỏi hoa viên Minh San nhìn thấy mấy cảnh vệ mặc quân phục đang đứng gác, không khỏi thở phào nhẹ nhõm. Hóa ra phụ thân cũng có cho người canh gác, không phải hoàn toàn làm liều không quan tâm gì hết.
Nhưng may mắn nhiều nàng lại càng thấy khổ sở. Trong phủ đại soái này, phụ thân là người lớn nhất. Việc hắn muốn làm, căn bản không ai có thể cãi lời.
Trừ phi bỏ trốn.
Nhưng trong thời loạn lạc này, một nữ tử yếu đuối như nàng có thể chạy trốn đến đâu? Sợ rằng còn chưa ra khỏi phủ đại soái đã bị tìm về rồi. Hơn nữa nàng còn có nương ốm yếu, nàng không thể nào bỏ mặc bà.
Tiểu Thanh nhìn thấy quần áo của Minh San nhăn nhúm bị dọa nhảy dựng, vội vàng hỏi nàng làm sao vậy. Minh San không nghĩ ra lý do nào được, đành nói là nàng đuổi bướm trong vườn hoa, rồi chui vào bụi cây.
Lý do nàng đưa ra đã cũ rích nhưng Tiểu Thanh lại ngây thơ nên thật sự tin. Nàng ấy không hỏi thêm nữa, vội đi lấy nước cho Minh San tắm rửa, luôn cảm thấy tiểu thư nhà mình gần đây tắm rửa thật sự rất siêng năng.
Minh San dường như đã nhận ra một quy luật nhỏ: mỗi lần phụ thân chơi nàng tàn nhẫn liền sẽ tống cổ quản sự tới mang đồ cho nàng. Đó đều là những dược liệu quý giá, trang sức, hoặc thậm chí là vàng.
Thật là một kiểu cho một cái tát rồi sau đưa kẹo.
Nhưng dù hắn đưa thứ gì đến, Minh San đều dứt khoát nhận lấy. Nàng biết làm vậy quá dễ gây sự chú ý, nhưng của cho không lấy thì phí. Nàng muốn giữ lại những thứ vàng bạc châu báu này để còn dưỡng già.
Lâm thị không biết tư tình của hai cha con. Đối với những món đồ quý giá được đưa đến, bà lại cảm thấy hoang mang hoảng loạn. Bà lo sợ có người sẽ đỏ mắt ghen ghét.
Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng. Trong hậu viện nữ nhân đông đảo như này, vẫn nên sống khiêm tốn thì tốt hơn.
Sáng sớm hôm sau, Thanh Viên tới một vị khách nhỏ. Đó là Minh Lệ, nữ nhi của nhị di thái.
13 tuổi, mặc sườn xám cách tân, điệu đà đáng yêu. Minh San chịu trách nhiệm tiếp đãi nàng ta.
Minh San không có chút tình cảm nào với người muội muội này. Khi nàng và nương từ nông thôn đến, nhị di thái có đến Thanh Viên một lần, với tư thái là nữ chủ nhân để kiểm tra. Còn Minh Lệ lại chưa bao giờ đến. Bình thường gặp cũng là khuôn mặt lạnh lùng, như thể nàng ta mới là đại tiểu thư.
Lần này đến, có lẽ là thấy tiền viện luôn tặng đồ tới, trong lòng không cân bằng, nên đến tìm cảm giác tồn tại.
Minh Lệ được nhị di thái dạy dỗ rất tốt, còn nhỏ tuổi mà nói chuyện lễ phép, lời khách sáo hết câu này liền nối câu tiếp. Nàng ta muốn kéo gần tình cảm tỷ muội, nhưng vẻ mặt Minh San vẫn luôn lạnh nhạt, không lạnh lùng nhưng cũng không thân thiện.