[Edit Hoàn – Htuc] Gió Lửa – Hạ Đa Bố Lý Ngang – Chương 1: Ngoài ý muốn – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit Hoàn – Htuc] Gió Lửa – Hạ Đa Bố Lý Ngang - Chương 1: Ngoài ý muốn

Minh San đứng bên giường, lặng lẽ chờ vị đại phu già bắt mạch cho nương. Ông đã ngoài tuổi hoa tuần (tầm sáu mươi tuổi), có một chòm râu màu hoa râm, thân mặc áo dài màu xám, thoạt nhìn tiên phong đạo cốt. Điều này khiến người ta tin tưởng ông có y thuật diệu thủ hồi xuân.

Nhìn nương đang nằm trên giường, mắt nhắm nghiền, hơi thở yếu ớt, Minh San không giấu được sự lo lắng và sốt ruột trong đôi mắt phượng xinh đẹp của mình. Chiếc khăn tay thêu hoa mẫu đơn bị nàng nắm chặt, sớm đã nhăn nhúm không ra hình dạng.

Trái ngược với vẻ lo lắng của nàng, lão đại phu vẫn là bộ dạng thong dong bất động cao thâm, một tay bắt mạch, tay kia thong thả chậm rì rì vuốt râu. Sau một lúc lâu, ông mới thu hồi tay lại và đứng dậy và rời khỏi mép giường.

Động tác Minh San nhẹ nhàng đặt tay nương trở lại chăn, cẩn thận đắp lại. Sau đó nàng mới bước đến chỗ vị đại phu già.

Ông đã đi qua tấm bình phong, ngồi xuống bàn tròn, lấy giấy bút ra, làm như tự hỏi nên kê phương thuốc như thế nào.

Minh San khẽ hỏi, giọng nói nhẹ nhàng, ép thật thấp, sợ quấy nhiễu đến nương đang ở trong phòng: \”Đại phu, bệnh của nương ta như thế nào?\”

Vị đại phu già trầm ngâm một lát, rồi ngẩng đầu nhìn nàng, nói: \”Sức khỏe của phu nhân vốn yếu nhược, lại mắc chứng ho lạnh. Lần này lại bị nhiễm phong hàn, hàn chứng tăng thêm nên mới đột ngột bị ngất. Ta sẽ kê vài thang thuốc để chữa phong hàn trước, sau đó từ từ điều trị chứng ho lạnh cho phu nhân.\”

\”Làm phiền đại phu.\”

\”Thuốc bổ tạm thời không nên dùng, vì thân thể phu nhân thân thể không thể tiếp nhận được. Nhưng nếu ban đêm ho nhiều, có thể dùng một chút nhân sâm, hòa với nước uống hoặc ngậm đều được.\”

\”Được.\” Minh San gật đầu ghi nhớ.

Sau khi vị đại phu già kê xong đơn thuốc và đưa cho Minh San xem, nàng lấy mấy đồng bạc ra trả tiền khám bệnh, rồi bảo nha hoàn Tiểu Thanh đi theo đại phu lấy thuốc.

Minh San quay lại vào phòng bên trong, ngồi bên giường, xót xa nhìn nương.

Đầu năm phụ thân phái người đón Minh San và nương từ nông thôn vào trong thành. Một đường tàu xe mệt nhọc đã khiến cơ thể vốn yếu ớt của nương càng thêm suy nhược. Mặc dù ở trong thành có đại phu tốt, dược liệu tốt, nhưng sức khỏe của nương vẫn lúc tốt lúc xấu, không thể trở lại trạng thái khỏe mạnh.

Trời đã chuẩn bị vào hè, nhưng nương vẫn phải nằm trên giường không dậy nổi vì một trận phong hàn.

Nước mắt dần dần đong đầy khóe mắt, Minh San vội lấy khăn tay ấn nhẹ vào khóe mắt, không để mình khóc ra. Nàng đã qua tuổi cập kê, là một đại cô nương 15 tuổi, không thể động một chút lại khóc nhè như vậy nữa.

Lúc này, Lâm thị đang nằm trên giường với vẻ mặt bệnh tật, dường như cảm nhận được điều gì đó, từ từ mở mắt và thấy nữ nhi đang lén lút lau nước mắt bằng khăn tay. Bà mấp máy đôi môi nhợt nhạt không chút huyết sắc, khàn khàn nói: \”San San đừng khóc, nương không sao.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.