[Edit – Hoàn] Hôn Nhân Xứng Đôi – Không Biết Là Cái Bút Danh Thứ Mấy – 97. Ngoại truyện Nhật kí nuôi trẻ (2): "Con là đồ rác rưởi." – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit – Hoàn] Hôn Nhân Xứng Đôi – Không Biết Là Cái Bút Danh Thứ Mấy - 97. Ngoại truyện Nhật kí nuôi trẻ (2): "Con là đồ rác rưởi."

Edit: Ry

Sầm Gia Hành được 10 tháng* thì bắt đầu học nói, câu đầu tiên bé nói không phải là ba hay cha, mà là một tiếng \”papa\” non nớt.

*Gốc là 一岁零两个月时, không biết là 1 tuổi 2 tháng hay 1 tuổi thiếu 2 tháng nữa, nhưng đoán là cái 2 sẽ hợp lí hơn vì Sầm Gia Hành sinh tháng 3, 10 tháng thì tháng 1 sang năm vào đông là đúng rồi (nhiều nơi rét muộn), chứ 14 tháng thì là tháng 5 năm sau vào hè mất rồi.


Lúc ấy Sầm Dao đang thay quần áo cho con, nghe được dừng động tác một giây. Y giương mắt nhìn vào đôi mắt xanh ngập nước của Sầm Gia Hành, Sầm Gia Hành toét miệng cười, bàn tay nhỏ duỗi ra ôm cổ y, nói lại: \”Papa.\”

Sầm Dao mừng rỡ ôm con, thân mật thơm mấy cái thật kêu lên má đứa nhỏ. Đúng lúc này Heinz tập quyền anh xong đi xuống lầu, Sầm Dao cười nói: \”Anh ơi, mau qua đây!\”

Heinz vẫn đang cởi trần, trên cơ bụng còn có một lớp mồ hôi mỏng, nghe vậy khó hiểu đi tới, ngồi xổm xuống. Sầm Gia Hành lảo đảo nhào vào cơ ngực của cha bé, cười hì hì hôn lên mặt Heinz: \”Papa.\”

Heinz sững sờ, sau đó cười, bóp mặt nhóc con, dụ dỗ: \”Nói lại đi nào.\”

Sầm Gia Hành tựa vào ngực Heinz, thò tay sờ mặt Sầm Dao, tươi cười thỏa mãn nguyện vọng của phụ huynh.

Bên ngoài đã bắt đầu mùa đông, mùa đông đầu đời của Sầm Gia Hành đến trong tiếng \”papa\” đầu tiên.

Sau tiếng thứ nhất, Sầm Gia Hành bắt đầu lịch trình học tập kinh khủng của mình. Nhóc con vô cùng tò mò hiếu động, học cái gì cũng nhanh. Một ngày nọ Sầm Dao và Heinz đang ôm hôn trên ghế sô pha, trong lúc hai người hôn đến mê mẩn, Sầm Gia Hành không biết tỉnh lúc nào, nằm trên gối mở to mắt, đột nhiên kêu: \”Anh ơi!\”

Sầm Dao giật bắn mình, suýt ngã từ đùi Heinz xuống, bởi giọng điệu tiếng anh ơi này giống hệt lúc y gọi Heinz.

Từ đó trí tuệ nhân tạo đáng tin cậy Adam toàn quyền tiếp quản giáo dục trẻ em của Sầm Gia Hành.

Sầm Gia Hành tràn đầy tinh lực, không sợ trời không sợ đất, mỗi ngày có thể quậy đến mức làm người ta đau đầu. Lúc tập đi, có ngã thế nào cũng không khóc, dù ngã sấp mặt cũng có thể thuận theo đó lăn hai vòng trên đất, rồi chổng mông nằm im, nhưng phải là Sầm Dao bế lên an ủi một hồi mới chịu cười tập đi tiếp.

Sầm Gia Hành 3 tuổi, khí chất ông giời con bắt đầu bộc lộ. Bởi vì Sầm Dao bận việc, hầu hết thời gian nhóc con đi theo Heinz, đến mức giờ tới bộ quân sự giờ về nhà cũng biết. Khu quân sự Nam Bắc ai cũng biết nhóc, vì Sầm Gia Hành như vật trang sức chân, Heinz đi đâu, nhóc con sẽ ôm chân hắn, nhắm mắt theo tới đó.

Có đôi khi cũng không phải là nhóc con dính người, chủ yếu là nghịch ngợm gây sự muốn cha chú ý. Lúc này Heinz chỉ cần trầm giọng gọi tên nhóc, Sầm Gia Hành sẽ bắt đầu ngẩng khuôn mặt giống Sầm Dao tới 7 phần, mếu máo nói: \”Papa, con muốn chơi với papa.\”

Cảnh này gần như ngày nào cũng phải diễn một lần, 10 lần hết 8 Heinz sẽ im lặng khom lưng bế nhóc con này lên.

Sầm Gia Hành thời thơ ấu ỷ vào mặt mình điên cuồng thăm dò giới hạn của cha nhóc. Lúc 4 tuổi, lần đầu tiên Sầm Gia Hành chạm vào súng. Trời sinh cậu nhóc đã có sự yêu quý và cố chấp với những thứ nguy hiểm lại tràn ngập sức mạnh, còn rất thông minh. Lòng hiếu kì mãnh liệt thôi thúc Sầm Gia Hành thăm dò và học tập, khiến Adam phải chuyển đổi chương trình giáo dục trẻ em thành tiêu chuẩn giống Sầm Dao hồi trước.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.