Edit: Ry
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ nâng cấp hệ thống của Huyền Quang, Fujimogawa và Levis trở về thủ đô. Đơn xin tạm nghỉ của Sầm Dao được duyệt nên y ở lại tinh hạm Biển Sâu.
Bầu không khí của toàn tinh hạm nghiêm nghị và căng thẳng, ba ngày trước Đế Quốc đã làm trái với công ước, đánh lén cứ điểm Westbrook, hai quân giao chiến tại đây. Sầm Dao gia nhập đoàn kĩ sư của tinh hạm, trợ giúp sửa chữa từng chiếc cơ giáp được đưa vào bãi đỗ.
Đây cũng không phải công việc dễ dàng, bảo trì sửa chữa cơ giáp đơn điệu và lặp lại, không hề có chất sáng tạo. Họ như người máy trong dây chuyền sản xuất, gấp gáp không có thời gian để ngừng tay. Sầm Dao im lặng, nghiêm túc sửa chữa suốt 7 tiếng, có số lượng hàng mẫu sung túc, não y đã tự động hình thành số liệu mình muốn.
Bộ đội đặc chủng có 30 người, dùng chung 15 cơ giáp hệ thống G18 Thiên Xu. Cho tới trưa hôm nay vẫn không thấy một cái nào trong xưởng sửa chữa.
Nâng cấp hệ thống phòng ngự rõ ràng giúp giảm tỉ lệ sửa chữa.
Tới tối, Sầm Dao tìm người phụ trách nói chuyện, sau khi được đồng ý thì mở cuộc họp nhỏ. Y bày ra phân tích số liệu mình làm lúc nghỉ trưa, chỉ cần nhìn liếc qua đã thấy các bộ phận thường hay hỏng nhất của cơ giáp G17.
\”Nơi hay bị hư hại nhất là phần khung cánh tay phải và đoạn khớp nối ở eo, những chỗ này đều dùng kết cấu xoay tròn. Quân đội của Đế Quốc chắc chắn đang cố ý tấn công vào hai bộ phận này.\” Sầm Dao nói: \”Tôi có ý tưởng này, sáng nay đã thử, cũng không tệ lắm, lát nữa sẽ dạy cho mọi người. Ngoài ra trong lúc sửa chữa, chúng ta có thể độ thêm kim loại lam lên hai bộ phận đó, tôi đã hỏi trung tá Andrew, trên Biển Sâu có rất nhiều kim loại lam.\”
Sầm Dao là lãnh đạo và người nắm quyền trời sinh, phương án của y giúp đề cao hiệu suất, nhóm kĩ sư tiết kiệm được thời gian rất mừng, cuộc họp viên mãn kết thúc.
Tâm trạng của Sầm Dao khá tốt, duy trì cho tới 8 giờ tối, đợi đợt cơ giáp cần sửa tiếp theo được mang vào.
Sầm Dao nhìn thấy Huyền Quang.
Vị kĩ sư phụ trách Huyền Quang lập tức chạy tới tìm y. Lúc ấy Sầm Dao đang uống nước, y ngẩng lên trong tiếng động cơ ồn ào, trái tim dường như ngừng đập trong một chớp mắt, lỗ tai ù ù.
Nuốt ngụm nước xuống, Sầm Dao mới tìm về lý trí, Huyền Quang chỉ là bị đánh trúng hệ thống bọc thép nên bộ đẩy bị tổn hại, không phải vấn đề lớn.
Không phải vấn đề lớn, Sầm Dao nhắm mắt, mồ hôi lạnh trượt từ trán xuống cổ. Y không ngừng tự nhủ với bản thân, chỉ hư hại ở mức này thì Heinz không bị thương.
Sầm Dao đeo găng, dùng tất cả kiềm chế để mỉm cười bình thưởng với vị kĩ sư kia, cảm ơn, nhận ý tốt của đối phương, đổi vị trí với hắn. Y đứng trên dàn giáo, được đẩy lên đối mặt với hệ thống bọc thép của Huyền Quang.
Sầm Dao đứng đó đối diện với Huyền Quang. Ở trước mặt nó, y lại nhỏ bé tới vậy. Sầm Dao đứng lặng 3 phút, khi vươn tay mới biết bàn tay đeo găng của mình đang không ngừng run rẩy.