[Edit – Hoàn] Hoàng Sủng – Khai Hoa Bất Kết Quả – Chương 76↪Tình thú – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit – Hoàn] Hoàng Sủng – Khai Hoa Bất Kết Quả - Chương 76↪Tình thú

BẠN ĐANG ĐỌC

•Tên gốc: Hoàng Đế Càng Muốn Sủng Nàng Sủng Nàng.
•Tác giả: Khai Hoa Bất Kết Quả.
•Số chương: 103 (97 chương chính văn 6 phiên ngoại).
•Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Cung đình hầu tước.
•Edit & Beta: Team Hoàn

#cungđình
#cổđại
#hệ
#lãng-mạn
#ngọt
#sung

Edit: Tiểu Pi

Beta: A Cảnh

Cho dù An Vương có không cam lòng đi nữa, thì Thái Hoàng Thái Hậu đã hạ ý chỉ, không thể nào sửa đổi. Hắn nguyện ý cũng được, không muốn cũng không sao, cũng đều phải cưới Tiếu An Trà làm chính phi.

Mọi người thấy việc đưa nữ nhi vào hậu cung đã vô vọng, An Thân Vương lại có chính phi, còn lại những người đang mong chờ cũng đều đã chết tâm, đi tìm rể hiền khác.

Trong kinh thành vì vậy mà náo nhiệt hơn mọi khi, ngược lại trong hành cung thì thanh tĩnh hơn một chút.

Thời gian sắp bước qua tháng bảy, ban ngày vẫn nắng nóng như cũ, nhưng ban đêm lại dần dần bớt lạnh hơn.

Hôm nay là Tết Thất Tịch, trong hành cung cũng có tập tục cúng tế nguyệt thần. Rất nhiều tiểu cung nữ len lén nấp chỗ hành lang gấp khúc bên cạnh hòn giả sơn, để nói ra tâm sự của mình với nguyệt thần nương nương.

Trong cung Thái Hoàng Thái Hậu bày một buổi yến tiệc nhỏ, khách mời là vài vị Vương phi, công chúa, quận chúa, cùng với nữ nhi của các nàng.

Vĩnh Bình quận chúa cũng dẫn theo nữ nhi của bà là Thẩm An Thiến tới.

Hiện giờ, những nữ hài tử đủ tuổi trong kinh thành đã bắt đầu làm mai, chỉ có Vĩnh Bình quận chúa là án binh bất động.

Thật ra bà cũng không còn kỳ vọng nữ nhi có thể vào cung, chỉ là những công tử trong kinh thành này không có người nào lọt vào mắt xanh của bà. Gả nữ nhi cho những kẻ đó cũng không giúp ích gì cho sự nghiệp của trượng phu và nhi tử của bà. Lần này bà dẫn theo Thẩm An Thiến đến, là muốn Thái Hoàng Thái Hậu ban cho nàng một mối hôn sự tốt.

Đã mười ngày nay Thẩm An Thiến chưa từng vào cung, Tiết Tĩnh Xu nhìn nàng, tựa hồ so với lần gặp trước nàng càng thêm mảnh khảnh hơn chút. Khuôn mặt nhỏ chỉ lớn bằng bàn tay, đuôi mắt có chút đỏ lên, không biết có phải là vừa đã khóc hay không, nhìn nàng thực sự khiến người đau lòng.

Thái Hoàng Thái Hậu cũng chú ý tới nàng, vẫy tay gọi nàng đến trước mặt mình: \”Đứa nhỏ này, mấy ngày nay ta không triệu con, thì con không thể tự mình vào cung thăm ta hay sao?\”

Thẩm An Thiến cẩn thận đưa mắt nhìn nương của nàng một cái, không dám nói lời nào.

Vĩnh Bình quận chúa vội nói: \”Sắp tới chính là sinh thần của Thái Hoàng Thái Hậu, đứa nhỏ này nói muốn tự tay chuẩn bị cho ngài một phần lễ vật, mấy ngày này vẫn luôn ở trong phòng chuẩn bị đó.\”

\”À?\” Thái Hoàng Thái Hậu liếc mắt nhìn Vĩnh Bình một cái, lại nói với Thẩm An Thiến: \”Thì ra là như thế, con thật có lòng. Lâu rồi ta chưa gặp con, có chút nhớ con, tối nay con cứ ngủ lại trong cung bồi ta nói chuyện đi.\”

Thẩm An Thiến còn chưa đáp lời, Vĩnh Bình quận chúa đã tiến lên một bước, tựa hồ có chuyện muốn nói.

Thái Hoàng Thái Hậu xua xua tay, nói: \”Ta biết ngươi luyến tiếc nữ nhi, chỉ cho ta mượn một đêm cũng không đến mức keo kiệt như vậy chứ?\”

Đã nói đến nước này, Vĩnh Bình cũng chỉ mỉm cười đồng ý.

Chốc lát sau, Thái Hoàng Thái Hậu mệt mỏi, mọi người đều thức thời lui ra.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.