BẠN ĐANG ĐỌC
•Tên gốc: Hoàng Đế Càng Muốn Sủng Nàng Sủng Nàng.
•Tác giả: Khai Hoa Bất Kết Quả.
•Số chương: 103 (97 chương chính văn 6 phiên ngoại).
•Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Cung đình hầu tước.
•Edit & Beta: Team Hoàn…
#cungđình
#cổđại
#hệ
#lãng-mạn
#ngọt
#sung
Edit: Tiểu Pi
Beta: A Cảnh
Thái Hoàng Thái Hậu vừa ban ý chỉ, trên triều đình lập tức chấn động.
Có đều, Thái Hoàng Thái Hậu cũng đã trải qua ba triều Hoàng Đế, là một nhân vật sừng sững không ngã. Những triều thần đó, một chút can đảm đôi co với Hoàng Đế cũng không có, đừng nói đến chuyện đi chỉ trích Thái Hoàng Thái Hậu.
Bởi vậy ý chỉ lần này giống như ném một hòn đá vào nước, sau khi những tia nước nho nhỏ bắn lên thì mặt nước vẫn là một mảng yên tĩnh.
Chỉ có trong Tiết phủ là nổi lên một cơn sóng to gió lớn, nhưng hiện giờ cũng không có người để ý Đại phòng muốn làm ầm ĩ như thế nào.
Người ở bên ngoài chỉ nhìn thấy Tiết Đại lão gia lần này đã thất thế hoàn toàn. Mọi người nhìn bọn họ, chẳng qua cũng giống như là đang xem trò hề, chỉ là thêm chút đề tài để nói trong những buổi trà chiều nhàn rỗi mà thôi.
Qua hai ngày, Tiết Tĩnh Uyển vào cung cầu kiến Tiết Tĩnh Xu.
Sau buổi Nghênh Xuân yến lần trước đã cách đây ba tháng, thì đây là lần đầu tiên hai tỷ muội gặp lại nhau.
Lần trước khi thấy Tiết Tĩnh Uyển, tuy nàng ấy cũng đã bắt đầu học quy củ, nhưng bản tính hoạt bát vẫn còn. Vậy mà lúc này gặp lại, Tiết Tĩnh Xu cảm thấy có lẽ nàng ấy đã hoàn toàn thay đổi.
Không biết có phải bị chuyện kia đả kích hay không, mà thoạt nhìn nàng gầy đi không ít, sắc mặt cũng không hồng nhuận bằng lúc trước, mang theo chút tái nhợt thiếu huyết sắc.
Tiết Tĩnh Xu nhìn thấy vậy liền nhíu mày, nàng tuy rằng đối với Tiết phủ không có quá nhiều tình cảm, nhưng đứa muội muội này khi còn nhỏ cũng đã từng ở chung mấy năm. Huống hồ, sau khi nàng hồi phủ cũng chỉ thân thiết với vài vị muội muội này mà thôi. Hiện tại thấy nàng ấy thành cái dạng này, không khỏi có chút đau lòng.
Nàng vẫy tay, ý bảo Tiết Tĩnh Uyển đến trước mặt mình, lôi kéo nàng ấy nhìn kỹ, hỏi: \”Đây là làm sao vậy? Khiến mình trở thành chật vật như vậy à.\”
Tiết Tĩnh Uyển nghe nàng ân cần hỏi thăm, hốc mắt liền đỏ lên: \”Tam tỷ tỷ, tỷ nói có phải muội rất ngốc hay không?\”
Tiết Tĩnh Xu nói: \”Muội lanh lợi hoạt bát như vậy, ai dám nói muội ngốc?\”
Tiết Tĩnh Uyển nức nở nói: \”Nếu như muội không ngu ngốc, vậy thì sao lại dễ dàng bị người ta lừa như vậy?\”
Tiết Tĩnh Xu vỗ vỗ tay nàng, gọi nàng ngồi ở trên ghế thêu bên cạnh mình: \”Chuyện này không phải là muội sai, ai sẽ nghĩ đến nha đầu Xuân Hương kia theo muội mười mấy năm, lại sẽ phản bội muội?\”
\”Muội cũng nghĩ không ra, muội và Xuân Hương giống như hai tỷ muội, nhưng vì sao tỷ ấy lại làm như vậy?\”
Tiết Tĩnh Xu nói: \”Dù muội cảm thấy hai người giống tỷ muội, nhưng người ta lại chưa chắc đã cảm thấy như vậy. Nàng ta ngoại trừ muội, nhất định còn thân cận với người khác hơn, nếu không nàng ta sẽ không phản bội muội. Muội cũng không cần vì thế mà khổ sở, xem như đây là một bài học đi, mua một bài học mà không cần phải trả tiền. Nếu như đã có bài học này, về sau gặp chuyện như vậy mà vẫn bị trúng kế, vậy muội thật sự là một đứa ngốc nha.\”