[Edit/Hoàn] Gió Lớn Có Chốn Về – Chương 29. \”Nghe giọng ta đi, cổ họng đau quá\” – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 10 lượt xem
  • 7 tháng trước

[Edit/Hoàn] Gió Lớn Có Chốn Về - Chương 29. \"Nghe giọng ta đi, cổ họng đau quá\"

Liễu Huyền An tỉnh lại giữa chuỗi âm thanh kẽo ca kẽo kẹt, thân thể y vẫn đong đưa cứ như còn nằm trên đám mây ấm áp trong mộng, lần trước đầu đau buốt đến tủy não, giờ chỉ còn mỗi cơn uể oải sau khi ngủ dậy.

\”Công tử, người tỉnh rồi.\” Trong khoảng thời gian này A Ninh đã đi ra đi vào thăm dò mười mấy lần, khó khăn lắm mới thấy công tử nhà mình ngồi dậy, vội vàng tiến vào đỡ y lên, \”Công tử lại ngủ hết gần một ngày.\”

Lúc này Liễu Huyền An mới kịp chú ý bản thân đang nằm trong một cỗ xe ngựa siêu lớn. A Ninh giải thích: \”Là Vương gia sắp xếp. Ngài ấy ra lệnh mọi người nhanh chóng trở về thành Bạch Hạc, không được trì hoãn, nhưng lại không cho bất kỳ kẻ nào đánh thức công tử dậy.\”

Trình độ vô lý của mệnh lệnh này có thể sánh ngang với lệnh \”đi lên đồng thời đi xuống\”. Nhưng dù vô lý đến cỡ nào, Kiêu Vương điện hạ đã mở miệng, người ta chỉ có thể làm theo. Các đệ tử trong sơn trang nhanh chóng thành thạo buộc một cái cáng, nín thở khiêng vào phòng ngủ, người nắm tay người nhấc chân cố định công tử nhà mình. Đang chuẩn bị nhỏ giọng hô khẩu lệnh \”Một, hai, ba, nâng\”, Liễu Huyền An lại đúng lúc trở mình.

Vì thế mọi người đứng sững không dám cử động, y như bị trúng thuật cứng đờ người.

A Ninh tiếp tục kể: \”Lúc ấy Vương gia đứng bên cạnh nhìn chằm chằm, cảnh tượng cực kỳ dọa người, trong phòng lại âm u tối đen như mực, các sư huynh gần như nín cả thở. Một lúc sau lại nâng công tử lên, tay mấy người đó run rẩy hết cả.\”

Lặp lại năm sáu lần như thế, Liễu nhị công tử vẫn ở trạng thái ngủ say rốt cuộc đã yên vị thỏa đáng trong xe ngựa, theo lời A Ninh miêu tả thì, \”Tuy rằng nhị trang chủ không đích thân tham gia khiêng công tử nhưng xong việc vẫn mồ hôi như tắm, cơm chiều cũng ăn không vào\”.

\”À, đúng rồi.\” A Ninh tiếp tục bổ sung, \”Cỗ xe này do Vương gia sai người tìm, Trình cô nương tự tay trải đệm, thời điểm nàng làm việc có rất nhiều sư huynh vây xem.\”

Đương nhiên không phải vây xem trải đệm, cũng không phải ngắm Trình cô nương xinh đẹp, các đệ tử Bạch Hạc Sơn Trang chưa thất lễ đến trình độ này, chủ yếu mọi người tò mò về chính sự kiện đang diễn ra. Không hiểu vì sao, nhị công tử nhà mình cùng Kiêu Vương điện hạ ra ngoài một chuyến không xa không gần mà quan hệ đã trở nên thân thiết như thế, không chỉ có xe ngựa rộng thái quá, đến phần đệm trải bên trong cũng bằng phần của năm sáu cái giường.

Tam tiểu thư ra ngoài khám bệnh cũng không rình rang tỉ mỉ như vậy.

A Ninh đang nói chuyện, cửa sổ xe đã bị gõ hai cái. Liễu Huyền An xốc màn xe lên, Trình Tố Nguyệt ở bên ngoài cười nói: \”Liễu nhị công tử, muốn ra ngoài cưỡi ngựa không? Hôm nay thời tiết rất tốt, cảnh sắc cũng đẹp, hai bên đường có sông có ruộng, ừm… trong thơ có nói, Quyển thư khai hợp nhậm thiên chân.\”

Một câu thơ này đã là cố gắng nửa ngày của Trình cô nương. Liễu Huyền An sửa sang y quan chỉnh tề, khom lưng ra khỏi xe ngựa. Lần này y rời nhà không mang theo con ngựa cái màu đỏ, Trình Tố Nguyệt đành chọn trong bầy ngựa của Kiêu vương phủ một con tương đối thấp bé thành thật —— chỉ có mỗi vẻ ngoài thành thật, bởi vì nó vừa được dắt ra đã lập tức khua bốn vó chạy đến bên cạnh xu nịnh đại ca Huyền Giao, nhân tiện cõng theo Liễu nhị công tử đi cậy nhờ Kiêu Vương điện hạ.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.