Đoàn người vội vã lên đường, cuối cùng thật sự trở về vương thành đúng vào cuối hạ.
A Ninh xốc màn xe lên một chút, tò mò nhìn ngắm tòa thành phồn hoa náo nhiệt, dân cư đông đúc nhất toàn Đại Diễm. Trái ngược với thành Bạch Hạc thanh u nhã tĩnh, nơi này quả thực như một giấc mộng vàng son rực rỡ lóa mắt, khắp nơi là nhà cửa chạm khắc tô vẽ tinh xảo, lan can bờ rào đỏ thắm, nóc nhà khắc thú lành vờn mây, cửa nhà sơn son gắn đinh bạc. Một cột gỗ khổng lồ treo giữa không trung bắc thành một cây cầu trang trí hoa bồ công anh, nhìn từ xa giống như cầu vồng vắt ngang mặt trời hùng vĩ khí thế.
Cậu quay vào trong muốn gọi công tử nhà mình cùng ra xem náo nhiệt, thế nhưng Liễu Huyền An đang bận ngủ gật, còn ngủ hết sức say sưa, đừng nói là dân chúng hai bên đường vỗ tay hoan hô, cho dù trên tay mỗi người cầm một cái la cũng khó lòng gõ y tỉnh dậy nổi. Về phần vì sao lại mệt mỏi đến mức này, chủ yếu phải hỏi Kiêu Vương điện hạ bên ngoài.
Lương Thú mặc cẩm y hoa phục chậm rãi cưỡi ngựa đi dọc trên phố, gương mặt sắc sảo được ánh nắng chiếu lộ ra vài phần nhu hòa, cỗ sát khí huyết tinh xưa nay cũng phai nhạt, thậm chí có thể nhìn ra được vài phần tao nhã được mưa phùn Giang Nam thẩm thấu, nở nụ cười thân thiện. Đến một góc cua, hắn quay đầu lại nhìn chiếc xe ngựa trong đội ngũ rẽ vào một con phố khác, đi về hướng vương phủ.
Về phần hắn phải dẫn người vào cung yết kiến. Lương Dục đích thân ra cửa tiếp đệ đệ, văn võ bá quan vốn còn chút lo lắng không biết Kiêu Vương điện hạ đi Giang Nam đã chữa khỏi bệnh cũ năm xưa chưa, hay là vẫn hư suy yếu nhược để người ta khiêng về. Mỗi người đều duỗi dài cổ ra ngóng, vất vả lắm mới ngóng được chính chủ —— Không hề suy yếu, ống tay áo đen dài được gió thổi tung bay, cưỡi trên một con ngựa cao lớn cùng màu, lông mày hơi nhướn, khóe môi kéo lên một độ cung như cười như không, lập tức khiến một đám lão già râu bạc nhớ về cảm giác đau tim tức ngực quen thuộc.
Nếu là nhà bình thường, ca ca nhìn thấy đệ đệ thiếu đánh như vậy nhất định phải lập tức đi tìm gậy, nhưng nhà này cố tình lại là gia đình không tầm thường, vì thế Lương Dục vẫn phải biểu đạt ra tấm lòng rộng rãi nhân từ của thiên tử, cùng hắn huynh hữu đệ cung khoác tay quay vào trong điện. Sau khi hoàn thành tất cả những nghi thức rườm rà, chờ bá quan giải tán, bốn bề vắng lặng trở lại, thiên tử mới giơ chân đá đệ đệ một cước, tức giận cười mắng một câu: \”Tiền đồ quá nhỉ, sao không tiếp tục phớt lờ ta đi ở rể cho Bạch Hạc Sơn Trang luôn đi. Liễu nhị công tử đâu?\”
\”Về Vương phủ trước rồi, đến tối thần đệ lại dẫn y đến gặp hoàng huynh.\” Lương Thú nói, \”Hôm nay không thấy Lữ đại nhân?\”
\”Cáo lão hồi hương rồi, sau khi Lữ Tượng bị đệ chém đầu, qua một đêm ông ta già đi hẳn mười tuổi.\”
Lương Thú tán thành: \”Cũng bảy tám mươi tuổi rồi, thêm mười tuổi nữa đúng là nên hồi hương đi thôi. Ông già đó không dễ dàng gì, để hôm nào ta mang theo hai bình rượu ngon đi thăm.\”
Lương Dục đau đầu: \”Ông ta bệnh chỉ còn chút hơi tàn, đệ còn vác rượu qua là sợ người ta chết chậm quá đúng không. Đừng gây thêm rối cho trẫm nữa, nếu muốn thăm thật, vậy thì dẫn theo Liễu nhị công tử đi thăm đi.\”