Tác giả: Ái Giảng Đồng Thoại Cố Sự 爱讲童话故事
Editor: Di
Dương vật dần dần rút ra ngoài, cả cơ thể lẫn trong lòng đều trống rỗng.
Bạch Thiệu Lan khẩn trương, lo lắng kêu: \”Thẩm Lê….\”
Ánh mắt Thẩm Lê lạnh đi, biểu cảm hiện tại so với lúc trước vẫn thẫn thờ nhưng thêm một phần thương tâm, cứng rắn, lạnh nhạt, nhìn thấy nét mặt của anh, trong lòng Bạch Thiệu Lan lạnh đi một nửa.
\”Cậu không có tư cách cầu xin tha thứ.\” Thẩm Lê nói, \”Chính cậu đã gián tiếp hại chết Tư Nhiên, cô ấy đã chết rồi, có tha thứ cũng vô dụng.\”
Nói xong, anh cũng không nhìn nét mặt của Bạch Thiệu Lan, dùng sức đẩy cậu ra, không chút do dự quay đầu bước ra ngoài.
Bạch Thiệu Lan ngồi tại chỗ run sợ một lúc lâu, tâm trí trống rỗng.
Đây là kết quả mà cậu đã sớm dự đoán trước, nhưng khi nó xảy ra, lực sát thương không hề giảm mà còn khiến cậu đau đớn triệt để hơn. Tại sao cậu lại thích anh ta chứ? Có lẽ việc cầm tù này không phải là hình phạt nặng nhất với cậu, thân thể bị hành hạ, cảm giác đau đớn, có cái nào so được với sự tuyệt vọng, khổ sở, chật vật trong lòng? Có khi đó mới chính là sự trừng phạt chân chính, cho dù là ân hận, mong muốn chuộc tội, áy náy cũng không sánh được với cảm giác rung động dây dưa, vướng mắc.
Cậu thực sự thích Thẩm Lê trong khoảng thời gian bị cầm tù.
Không biết qua bao lâu, giống như không có ý thức, một cái xác biết đi, cậu nằm trên giường, mơ hồ ngủ.
Cậu nằm mơ.
Tiếng còi báo động trong giấc mơ vô cùng gay gắt. Khuôn mặt lo lắng của ba mẹ có phần bị bóp méo trong ánh đèn xen kẽ màu đỏ và màu xanh. Họ chạy đến bên cạnh và ấp úng. Thẩm Lê đứng bên cạnh cậu, đôi mắt dịu dàng và trìu mến, anh nói: \”Gia đình cậu ở đây rồi, cuối cùng cậu cũng được tự do, vui vẻ chứ?\”
Bạch Thiệu Lan lắc đầu hoảng loạn, do bị giam cầm quá lâu, thế giới bên ngoài đột nhiên trở nên kỳ lạ, khiến cậu cảm thấy nguy hiểm và bối rối. Cậu muốn quay lại nơi đó – quay trở lại tầng hầm, một nơi yên tĩnh. Có cảm giác an toàn kỳ lạ, ít nhất là ở đó, thỉnh thoảng, cậu vẫn có thể ở bên Thẩm Lê.
Chỉ một điểm này, đã cho cậu vô vàn lý do lưu luyến ở lại.
Cậu thấy Thẩm Lê không nói lời nào, khuôn mặt Thẩm Lê ngày càng khó nhìn, anh hỏi: \”Cậu vui vẻ không? Tôi phải đi tù, đây là điều cậu đang mong chờ, tôi sẽ bị bố mẹ cậu bắt và tống vào tù. Ở đó, ở đó cả đời, cậu vui vẻ không? Vui vẻ sao?! \”
\”Không…Không….\” Cậu không thể phát ra âm thanh, cổ họng khô khốc và khủng khiếp. Cậu đưa tay ra, muốn chạy lại chỗ anh, nhưng nơi cổ tay cậu vang lên tiếng sắt va chạm thanh thúy, sự trói buộc, chuỗi xích sắt.
Đôi mắt Thẩm Lê đỏ ngầu, có vài giọt nước mắt khiến tầm nhìn trở nên nhạt nhòa. Anh nhìn cậu, như thể cậu đã phản bội anh. Anh nói: \”Cậu không xứng đáng ở bên tôi, cậu ích kỷ và kinh tởm, cậu không bao giờ có thể thay đổi, đây là bản chất của cậu, tôi hận cậu! Cậu đã phá hủy tôi! Cậu đã phá hủy cuộc sống của tôi! \”