Tác giả: Ái Giảng Đồng Thoại Cố Sự 爱讲童话故事
Editor: Di
Đen tối. Cả thế giới tối đen và ngột ngạt. Chỉ có khuôn mặt Chu Kình đang lơ lửng trước mắt, môi mấp máy, nói.
\”Hình như cô ta có bạn trai rồi, tôi có đi điều tra một chút, anh ta chỉ là giám đốc của một quán rượu, tên là….\”
Anh ta tên gì? Mau nói cho tôi biết, mau lên!
\”Tên….\”
Bạch Thiệu Lan nhíu chân mày, vểnh lỗ tai lên, cố gắng nghe rõ, để cho hắn nói hết.
\”Tên là Thẩm Lê.\”
Cái tên vừa lóe lên trong tâm trí cậu, ngay lập tức cậu ngồi dậy với đôi mắt mở to, miệng mở to thở hổn hển, run sợ.
\”Thẩm Lê, Thẩm Lê….Đúng, bạn trai Tần Tư Nhiên, là anh ta, anh ta là Thẩm Lê….\”
Trước mắt vẫn tối đen, cậu mơ hồ nhìn xung quang, phát hiện đèn sợi đốt đã bị tắt.
Ánh mắt vẫn chưa thích nghi được với bóng tối nhất thời không nhìn rõ được xung quanh. Không khí đặc quánh âm u khiến cậu khó thở. Cậu nhớ lại một thứ dường như đã bị lãng quên trong một thời gian dài. Cậu khóc trong bóng tối, lúc còn nhỏ, nghẹt thở, sự tra tấn gấp đôi về tinh thần và thể xác khiến cậu bất tỉnh trước khi được cứu. Sau bao nhiêu năm kiêu ngạo, cậu thực sự nghĩ rằng mình đã quên đi những nỗi sợ hãi này.
Cơ thể hoảng loạn không khống chế được sự run rẩy. Xung quanh quá im lặng và tàn nhẫn. Cậu kéo sợi xích, đập vào tường và hét lên: \”Cứu tôi với! Giúp tôi với! Thẩm Lê! ……Giúp tôi với … tôi sợ! Thẩm Lê! Thẩm Lê….\”
Não bị bao phủ bởi những cái bóng to lớn bất ngờ, cơ thể mất đi cảm giác. Mặc dù bức tường được phủ một miếng bọt biển mỏng, nó vẫn không thể cưỡng lại sức mạnh của cậu, âm thanh nặng nề liên tiếp vang lên.
Cậu thực sự….Rất sợ bóng tối.
Bóng tối dường như lấp đầy mũi và miệng cậu, mặt cậu đỏ ửng, không thể thở. Cậu nghĩ rằng có lẽ cậu sẽ chết trong bóng tối im lặng này. Lúc này, cậu vẫn không mốn hối tiếc, ân hận về những sai lầm của bản thân. Cậu chỉ nhìn chằm chằm vào cánh cửa, không biết mình đang mong chờ điều gì.
Tiếng mở cửa, dáng người cao lớn, tiếng bước chân rất nhẹ.
Ánh đèn sáng chói.
Oxy như tràn vào phồi, cơ thể đột nhiên trở nên nhẹ nhàng. Cậu thở hổn hển, suy nghĩ: Được cứu rồi.
Thẩm Lê dần dần đến gần, khuôn mặt bị ngược sáng, không thể nhìn rõ sắc mặt. Khi Bạch Thiệu Lan hồi phục tinh thần, cả người cậu cũng đã treo trên người Thẩm Lê.
Sự quen thuộc từ mùi thơm đến nhiệt độ cơ thể, người từng khiến cậu sợ hãi đến phát run, bây giờ khi ở bên cạnh, cậu lại cảm thấy vô cùng an tâm.
Được cứu rồi, sống rồi.
\”Cậu phát điên cái gì vậy?\” Giọng nói thiếu kiên nhẫn, đặt tay lên eo, muốn kéo cậu ra thì cậu lại càng ôm chặt hơn. Thẩm Lê nhíu mày: \”Mánh mới hả?\”