BẠN ĐANG ĐỌC
Hán Việt: Trang O thị hội bị giảo đích
Tác giả: Kháp Đáo Hảo Xử
Tình trạng tác phẩm: Hoàn thành (82 chương)
Tình trạng edit: Đã hoàn thành
Tình trạng beta: Đã hoàn thành
Editor: Lầu trên có XB
Beta: Cá
Bìa: Hạ Lạc Cẩn Y
Nguồn lấy QT: Kho tàng đam mỹ…
#1v1
#abo
#bl
#dammei
#họcđường
#lautrencoxb
#vườntrường
#đammỹ
Editor: Lầu trên có XB
Beta: Cá
Đoạn Từ run lên một hồi lâu, hoảng hốt hỏi:
\”Anh có thể không?\”
Lâm Dữ đến gần chạm môi hắn một cái, động viên nói:
\”Có thể.\”
\”Chỉ có anh mới có thể.\”
Đoạn Từ chớp mắt, khôi phục vẻ mặt thường ngày:
\”Anh nên làm gì?\”
Lâm Dữ chậm rãi nói: \”Chuyện này em phải hỏi Cửu cha.\”
\”Dù cho Cửu cha không biết, thì Bạch ba nhất định cũng sẽ có cách.\”
Đoạn Từ nhìn những bông hoa khô trôi trên mặt nước của tách trà, trong lòng hiện lên nỗi lo lắng này đến nỗi lo lắng khác.
Người và yêu đến với nhau sẽ bị trừng phạt sao ?
Có thể đi cùng nhau đến hết con đường không?
Quốc gia cho phép tình yêu giữa người và yêu không ?
……
Lâm Dữ nắm chặt tay hắn, trong mắt đầy ý cười:
\”Anh đừng suy nghĩ quá nhiều.\”
\”Cửu cha và Bạch ba đều đã biết rồi, mà Bạch ba cũng đã tính ra nên em mới tới nhất trung.\”
Đoạn Từ đáp: \”Ừm.\”
Dù cho đã biết cũng không có nghĩa rằng bọn họ sẽ vừa mắt về hắn.
Hắn uống một tách trà hoa cúc, khẽ thở dài:
\”Anh sẽ dưỡng sinh trước cho mình.\”
Thấy Đoạn Từ vẫn lo lắng như trước, Lâm Dữ không thể làm gì khác là dời đi lực chú ý của hắn, hỏi:
\”Anh muốn quà sinh nhật như thế nào ?\”
Cuối cùng Lâm Dữ cũng đã thành công dời đi lực chú ý của hắn.
Đoạn Từ giương mắt, giọng mang theo mong đợi: \”Quà gì cũng đều có thể sao?\”
\”Anh muốn—— \”
Lâm Dữ của hiện tại rất có kinh nghiệm, cậu ngắt lời:
\”Anh cứ nói trước đi, để em cân nhắc thử.\”
Ánh mắt Đoạn Từ lóe lên tia thất vọng, suy nghĩ một hồi, sửa lời nói:
\”Anh muốn cùng em về nhà.\”
Lâm Dữ hơi kinh ngạc: \”Chỉ như vậy?\”
Đoạn Từ khẽ nói: \”Những thứ khác em sẽ không đồng ý.\”
Tiết thể dục kết thúc, Lâm Dữ cũng đã bổ sung xong bài tập, đám học sinh mồ hôi nhễ nhại lần lượt trở về lớp.
Trần Thần mặc áo T-shirt, đang buông lời cay đắng về những sai lầm của đồng đội trên sân:
\”Chỉ còn một chút nữa, thì chúng ta đã thắng rồi!\”
Đoạn Từ đột nhiên mở miệng: \”Thứ sáu này các cậu có rảnh không?\”
Trần Thần la mồ hôi, nghi ngờ nói: \”Thứ sáu không có lớp à?\”