BẠN ĐANG ĐỌC
Hán Việt: Trang O thị hội bị giảo đích
Tác giả: Kháp Đáo Hảo Xử
Tình trạng tác phẩm: Hoàn thành (82 chương)
Tình trạng edit: Đã hoàn thành
Tình trạng beta: Đã hoàn thành
Editor: Lầu trên có XB
Beta: Cá
Bìa: Hạ Lạc Cẩn Y
Nguồn lấy QT: Kho tàng đam mỹ…
#1v1
#abo
#bl
#dammei
#họcđường
#lautrencoxb
#vườntrường
#đammỹ
Editor: Lầu trên có XB
Beta: Cá
Lỗ tai Lâm Dữ tê rần, dùng răng nanh cắn xuống, cậu không dám dùng quá sức, cẩn thận nghiến răng.
Chờ dòng máu chảy vào khoang miệng, cậu liền không dùng răng nữa, mà bắt đầu mút vào.
Dòng máu của Đoạn Từ làm cho cả người cậu ấm lên, Lâm Dữ thỏa mãn mà nheo mắt lại.
Đoạn Từ kỳ thực cũng rất thoải mái, cánh tay tê tê, còn có một loại cảm giác đặc biệt hưởng thụ.
Như thể bọn họ vốn nên là như vậy, vốn là một đôi trời sinh…
Chung quanh là các bạn học, Lâm Dữ không dám hút nhiều, rất nhanh liền dừng lại.
Cậu quay đầu nhìn Đoạn Từ, liếm đi vết máu bên môi.
Đoạn Từ nhìn cậu bị máu tươi nhiễm đỏ môi, giọng nói khàn khàn:
\”Đủ chưa?\”
Mắt Lâm Dữ sáng rực lên, nhỏ giọng hỏi: \”Còn có thể tiếp tục sao?\”
Đoạn Từ cười nhẹ một tiếng: \”Ừm, tôi rất thích.\”
Hắn chếch nghiêng người, che đi Lâm Dữ, chậm rãi nói:
\”Không cần sợ, bọn họ sẽ không nhìn thấy.\”
Thế nhưng vẫn nghe thấy đấy!!!
Lục Vưu điên cuồng gào thét trong lòng, y đã xem phim này rồi, xem lại cũng không thể tập trung được.
Ngay sau đó liền nghe thấy đoạn đối thoại đến từ phía bàn sau.
Dùng thêm chút sức, đủ chưa…
Đây là loại thuật ngữ \’hổ, sói\’ nào!
Thấy mọi người chăm chú xem phim là có thể muốn làm gì thì làm sao?!
Lục Vưu mặt đỏ bừng.
Y lo lắng nhìn chằm chằm vào máy chiếu rồi liếc qua các bạn học xung quanh, sợ rằng ai đó sẽ phát hiện ra Đoạn Từ và Lâm Dữ đang làm chuyện đáng xấu hổ.
Trần Thần giật giật cái mông, muốn quay đầu cùng Lục Vưu nói chuyện, lại bị Lục Vưu một tát đẩy trở lại.
Lục Vưu cắn răng nói: \”Đừng nhúc nhích!\”
\”Ngoan ngoãn xem phim đi, cũng đừng nói chuyện nữa!\”
Được Đoạn Từ che chắn, dây thần kinh căng lên của Lâm Dữ từ từ giãn ra.
Dùng miệng nhỏ mà hút, mắt rơi vào những vết sẹo đan xen trên cánh tay Đoạn Từ.
Trong đó có một vết sẹo nhìn thấy sẽ giật nảy mình, từ khuỷu tay đến cổ tay, giống như bị một món vũ khí sắc bén đâm phải.
Lâm Dữ không tiếp tục hút máu nữa, mà cẩn thận đụng đụng tay Đoạn Từ:
\”Làm sao mà lại có vết sẹo này?\”
Đoạn Từ rũ mắt, thuận miệng nói: \”Lúc đánh nhau không cẩn thận bị, không có chuyện gì đâu.\”
Lâm Dữ đau lòng hỏi: \”Có đau không?\”