BẠN ĐANG ĐỌC
Hán Việt: Trang O thị hội bị giảo đích
Tác giả: Kháp Đáo Hảo Xử
Tình trạng tác phẩm: Hoàn thành (82 chương)
Tình trạng edit: Đã hoàn thành
Tình trạng beta: Đã hoàn thành
Editor: Lầu trên có XB
Beta: Cá
Bìa: Hạ Lạc Cẩn Y
Nguồn lấy QT: Kho tàng đam mỹ…
#1v1
#abo
#bl
#dammei
#họcđường
#lautrencoxb
#vườntrường
#đammỹ
Editor: Lầu trên có XB
Beta: Cá
Lâm Dữ bất đắc dĩ giải thích: \”Gia đình tôi không thuê đào mỏ hay mỏ dầu, và tôi cũng không phải về nhà để tổ chức hôn lễ hay đính hôn gì cả.\”
Quý Hoằng thở phào nhẹ nhõm, nghi ngờ hỏi: \”Vậy sao cậu về nhà lâu như vậy?\”
\”Tôi còn tưởng cậu sẽ không trở lại nữa chứ.\”
Lâm Dữ giải thích: \”Người trong nhà không nỡ xa tôi, nên mới ở lại hơn mấy ngày.\”
Cậu đã sớm muốn trở lại, nhưng Cửu cha vẫn luôn không đồng ý.
Quý Hoằng tò mò hỏi: \”Nhà cậu ở chỗ nào thế? Tại sao lại không có internet?\”
\”Huyện Phong Danh, thuộc núi Phong Danh,\” Lâm Dữ cười cười, \”Ở trên núi có rất nhiều động vật lớn nhỏ, nên có lúc không có internet.\”
Gia đình bình thường không có internet trong một ngày thì đã không thể chịu nổi rồi, ấy vậy mà chỗ Lâm Dữ lại không có trong một tuần.
Quý Hoằng nhìn về phía Đoạn Từ, y biết ngày mà Lâm Dữ rời đi, Đoạn Từ và cha của Lâm Dữ đã nói chuyện qua với nhau.
\”Lão Đoạn, đi WC với tôi một chút.\”
Đoạn Từ biết Quý Hoằng có lời muốn nói với mình nên đi theo y ra wc.
Quý Hoằng đứng ở bên cạnh lavabo, đốt điếu thuốc:
\”Lão Đoạn, cậu sẽ không phải đã bị cha của Lâm Dữ nhìn ra tâm tư rồi chứ?\”
Đoạn Từ mím môi, hắn đã rất khắc chế.
Nhưng vẫn bị cha của bé con ghi thù ngay từ đầu, còn có lời cảnh cáo…
Quý Hoằng suy nghĩ một lát lại cảm thấy không đúng:
\”Coi như cậu yêu thích con trai ông ấy thì chuyện này cũng là bình thường thôi mà.\”
\”Hai cậu lại chưa đến với nhau, đáng ra cũng không nên nhốt Lâm Tiểu Dữ lại nha.\”
Y sờ sờ cằm: \”Chẳng lẽ thật sự là bị động vật cắn đứt dây cáp sao?\”
Đoạn Từ tìm thấy một thông tin mấu chốt: \”Tôi mới suy nghĩ trong lòng một chút, cha của bé con liền biết.\”
Quý Hoằng phủi bụi, rửa lại tay với nước.
Y đột nhiên vỗ đùi: \”Ê này đờ mờ, hồi trước có phải cậu từng nói là rằng Lâm Tiểu Dữ rất mê tín hay không?\”
\”Ở trong phòng ngủ đều dán bùa?\”
Đoạn Từ lẳng lặng nhìn y.
\”Có thể là cái kia, cái gì mà…\”
Quý Hoằng suy nghĩ một hồi lâu, mới nhớ tới tên của từ kia là gì: \”Đạo sĩ!\”
\”Cha cậu ấy có phải là đại sư huyền học gì đó không? Bấm ngón tay tính toán biết trước chẳng hạn.\”
\”Cậu nghĩ đi, quốc gia vốn bác bỏ phong kiến mê tín, đương nhiên, việc hành nghề này có chút lạ thường.\”
\”Cho nên công việc của ông anh tôi đều là bảo mật.\”
Quý Hoằng bị chính lời nói của mình thuyết phục, giọng điệu trở nên bình tĩnh hẳn: