BẠN ĐANG ĐỌC
Hán Việt: Trang O thị hội bị giảo đích
Tác giả: Kháp Đáo Hảo Xử
Tình trạng tác phẩm: Hoàn thành (82 chương)
Tình trạng edit: Đã hoàn thành
Tình trạng beta: Đã hoàn thành
Editor: Lầu trên có XB
Beta: Cá
Bìa: Hạ Lạc Cẩn Y
Nguồn lấy QT: Kho tàng đam mỹ…
#1v1
#abo
#bl
#dammei
#họcđường
#lautrencoxb
#vườntrường
#đammỹ
Editor: Lầu trên có XB
Beta: Cá
Đoạn Từ nâng mắt, mặt không cảm xúc:
\”Người yêu là đùa bé con thôi.\”
Lục Vưu sốc nói không ra lời.
Cho nên Đoạn thần là sợ Lâm – bất cần đời – Dữ không chịu tiếp thu mình, nên mới viện cớ nói dối rằng đã có người yêu?
Thật sự là quá… Quá dụng tâm chăm sóc rồi.
Lục Vưu lắp bắp nói: \”Ồ, là như vậy à.\”
\”Vậy tôi sẽ nói chuyện với Lâm Dữ thử xem.\”
Đoạn Từ tay nhất đốn, nhìn chằm chằm Lục Vưu:
\”Mấy ngày nay cậu và bé con vẫn liên lạc à?\”
Lục Vưu đàng hoàng nói: \”Không, WeChat cũng không trả lời lại tôi.\”
\”Ừm.\”
Đoạn Từ trầm thấp đáp một tiếng, tựa lưng vào ghế ngồi, lấy điện thoại ra.
Hắn nhìn vào giao diện trò chuyện im lặng, từ từ xuất thần.
Khoảng thời gian này bé con đã không trả lời WeChat, SMS, v.v.. Điện thoại cũng không ở trong vùng phủ sóng.
\”Đoạn thần, thầy Chung bảo cậu đi tới văn phòng một chuyến.\”
Đoạn Từ đi vào văn phòng, Chung Trung đem hai phong thư giao cho hắn:
\”Suýt thì quên mất, đây là học bổng của em và Lâm Dữ.\”
Nhìn hai chữ \”Lâm Dữ\” nghiêm túc trên phong thư, Đoạn Từ hỏi:
\”Lâm Dữ cậu ấy… Bao lâu nữa mới về trường?\”
Chung Trung nói rằng: \”Chú của em ấy nói không chắc về thời điểm về trường, hình như là chuyện trong nhà.\”
\”Ồ.\”
Đoạn Từ mím môi, rời khỏi văn phòng.
Hắn bỏ học bổng của hai người vào ngăn kéo, điện thoại bỗng rung lên hai lần.
Mắt Đoạn Từ lóe lên, nhìn thấy tin nhắn tới liền ảm đạm xuống.
Quý đại đại: 【Ở đâu thế?】
Duan: 【Phòng học.】
Quý đại đại: 【Bây giờ tôi chạy qua đấy nhớ.】
Cũng không lâu lắm, Quý Hoằng đẩy cửa ra, ngồi vào chỗ trống bàn sau thở hổn hển.
Y quét mắt phòng học, thấp giọng nói:
\”Đi ra ngoài nói đi, phòng học có quá nhiều người.\”
Cả hai đi đến góc hành lang, thời gian đi học, hầu như không có người đi ngang qua.
Quý Hoằng nhìn Đoạn Từ, chậm rãi nói:
\”Ba mẹ chỉ biết ông anh tôi là công chức, cụ thể ngành gì, vị trí gì cũng không biết.\”
\”Tôi lật ít đồ, chức danh công việc của lão í hình như thuộc về cục an ninh, có lẽ là giả\”
Đoạn Từ rũ mắt xuống, mở miệng nói: \”Tôi sẽ nhờ ông nội hỗ trợ.\”
Quý Hoằng liền vội vàng hỏi: \”Sau đó thì sao?\”