BẠN ĐANG ĐỌC
Hán Việt: Trang O thị hội bị giảo đích
Tác giả: Kháp Đáo Hảo Xử
Tình trạng tác phẩm: Hoàn thành (82 chương)
Tình trạng edit: Đã hoàn thành
Tình trạng beta: Đã hoàn thành
Editor: Lầu trên có XB
Beta: Cá
Bìa: Hạ Lạc Cẩn Y
Nguồn lấy QT: Kho tàng đam mỹ…
#1v1
#abo
#bl
#dammei
#họcđường
#lautrencoxb
#vườntrường
#đammỹ
Editor: Lầu trên có XB
Beta: Cá
Trái tim nhỏ của Lâm Dữ nảy lên một cái, nuốt ngụm nước bọt:
\”Tôi, tôi cắn ở đâu?\”
Đồng tử Đoạn Từ phát ra tia sáng, khàn giọng nói:
\”Cậu có thể cắn bất cứ nơi nào cậu muốn.\”
Lâm Dữ theo bản năng mà nhìn về phía động mạch ở cổ hắn.
Sợ mình hạ miệng không biết nặng nhẹ, cậu khó khăn dời mắt đi.
\”Tôi, có ổn không nếu tôi cắn cậu?\”
Đoạn Từ cười nhẹ một tiếng: \”Nếu cậu muốn hôn tôi cũng không có vấn đề gì.\”
Lâm Dữ hai má ửng đỏ: \”Được.\”
Nói xong, cậu vội vã cường điệu: \”Không phải là hôn!\”
\”Tôi cắn cậu một cái, cậu cũng cắn tôi một cái.\”
Vụ buôn bán này đối với cậu mà nói, thật sự quá có lời.
Kiếm bộn rồi!
Đoạn Từ miễn cưỡng dựa vào phía sau một chút, hắn đè ép khóe miệng, mâu mắt nhạt màu mơ hồ lập loè ý cười.
\”Keng keng keng —— \”
Chuông tan học vang lên, các bạn học dồn dập rời đi.
Lâm Dữ dựa vào tường, nhìn vào lớp học đang dần trống đi, bối rối không biết nên cắn nơi nào mới tốt đây.
Ngón tay? Cổ tay? Cánh tay…
Trần Phong Phong bỗng nhiên xuất hiện ở cửa sau, vẫy tay với cậu.
Lâm Dữ tò mò hỏi: \”Có chuyện gì vậy?\”
Trần Phong Phong nhếch miệng, nụ cười sáng ngời:
\”Tôi tới đón Lục Lục đi ăn cơm.\”
Lục Lục?
Lâm Dữ quay đầu nhìn về phía Lục Vưu, Lục Vưu bình tĩnh từ chỗ ngồi đứng lên:
\”Ừm, tôi và cậu ta đã hẹn trước với nhau.\”
Lục Vưu đi tới bên cạnh Trần Phong Phong, thấy Đoạn Từ và Lâm Dữ không có dấu hiệu nào muốn đi ăn cơm, lại nhìn phòng học vắng người.
Y dừng một chút: \”Bye bye.\”
Sau đó tri kỷ mà đóng lại cửa sau, thuận tiện đi tới cửa trước, đóng lại cửa trước.
Đoạn Từ nhíu mày, Lục Vưu rất có mắt nhìn đấy.
Trong phòng học chỉ còn lại Đoạn Từ và Lâm Dữ, yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng hít thở của đối phương.
Lâm Dữ ấn ngực, cậu khẩn trương lên nên tim đập càng nhanh hơn.
Đoạn Từ nghiêng đầu, bỡn cợt nói: \”Nghĩ kỹ muốn cắn chỗ nào chưa?\”
Lâm Dữ lắc đầu.
Đoạn Từ khẽ cười nói: \”Vậy để tôi giúp cậu chọn.\”
Hắn chỉ ở vai trái, phía trên xương quai xanh: \”Bên này.\”
Bé con có cơ hội nhào vào trong ngực của hắn, vừa vặn.