[Edit – Hoàn] Giả O Sẽ Bị Cắn – Kháp Đáo Hảo Xử – Chương 23 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit – Hoàn] Giả O Sẽ Bị Cắn – Kháp Đáo Hảo Xử - Chương 23

BẠN ĐANG ĐỌC

Hán Việt: Trang O thị hội bị giảo đích
Tác giả: Kháp Đáo Hảo Xử
Tình trạng tác phẩm: Hoàn thành (82 chương)
Tình trạng edit: Đã hoàn thành
Tình trạng beta: Đã hoàn thành
Editor: Lầu trên có XB
Beta: Cá
Bìa: Hạ Lạc Cẩn Y
Nguồn lấy QT: Kho tàng đam mỹ

#1v1
#abo
#bl
#dammei
#họcđường
#lautrencoxb
#vườntrường
#đammỹ

Editor: Lầu trên có XB

Beta: Cá

Đoạn Từ cúi đầu nhìn Lâm Dữ, mâu sắc không rõ.

Nơi chóp mũi thoang thoảng mùi hương đặc biệt thơm ngát, rất quen thuộc nhưng lại không thể nhớ ra là ở đâu.

Lâm Dữ dùng tay áo xoa xoa mặt, hương thơm từ từ tiêu tan trong không khí.

Các tin tức tố của Omega bình thường đều do tuyến thể phân hóa, mà mồ hôi của Lâm Dữ lại mang theo hương vị của tin tức tố.

Đoạn Từ trầm tư, có lẽ là cơ địa của bé con tương đối đặc biệt chăng?

Cho nên đến bây giờ vẫn không có phân hoá thành công?

Trong chốc lát, hắn quay đầu nhìn về phía Quý Hoằng:

\”Cậu có ngửi thấy không?\”

Tôi con mẹ nó cũng không phải là biến thái nha!

Quý Hoằng nghẹn một hơi tại cuống họng, nửa ngày mới yếu ớt phun ra hai chữ:

\”Không có.\”

Lâm Dữ trừng Đoạn Từ: \”Cậu có bệnh à!\”

\”Nhìn ra rồi sao?\”

Đoạn Từ nhíu mày, trêu cậu:

\”Ngày khác tôi sẽ dẫn cậu đi bệnh viện kiểm tra một chút, nói không chừng cậu cũng có đấy.\”

Lâm Dữ nói: \”Tôi mới không có bệnh đâu!\”

Đoạn Từ cười nhẹ nói: \”Không thể giấu bệnh vì sợ thầy được, là người đều sẽ sinh bệnh.\”

Cậu cũng không phải người mà!

Lâm Dữ bỗng nhiên ý thức được cái gì, mặt biến sắc.

Mồ hôi, hương vị…

Lẽ nào Đoạn Từ nói chính là mùi hương bản thể của cậu sao?

Hai má đang đỏ bừng bừng của Lâm Dữ đột nhiên biến trắng.

Toàn bộ cơ thể bỗng không tốt, lảo đảo muốn ngã.

Đoạn Từ cậu là chó à!

Mũi sao lại thính như vậy!

Đoạn Từ còn tưởng rằng thân thể Lâm Dữ không thoải mái, giơ tay sờ trán cậu một cái.

Nhiệt độ bàn tay nóng rực của hắn thông qua trán lan tràn khắp toàn thân cậu.

Lâm Dữ chớp mắt, thân thể lại bắt đầu không tốt.

Cậu vội vã vỗ tay Đoạn Từ ra: \”Tôi không sao hết.\”

Đoạn Từ cau mày: \”Cậu phát sốt.\”

Lâm Dữ phủ nhận: \”Không có, là do tay cậu quá nóng mà thôi.\”

Cậu đứng lên muốn đi, trước mắt bỗng nhiên đen lại, thân thể đổ về phía trước.

Đoạn Từ vội vã lao tới ôm lấy cậu.

Bị khí tức của Đoạn Từ vây lấy, Lâm Dữ hôn mê.

Cậu mơ mơ màng màng ngửa đầu, nhìn hàm dưới hoàn mỹ của Đoạn Từ, nuốt một ngụm nước bọt.

\”Tôi, tôi không sao…\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.