BẠN ĐANG ĐỌC
Hán Việt: Trang O thị hội bị giảo đích
Tác giả: Kháp Đáo Hảo Xử
Tình trạng tác phẩm: Hoàn thành (82 chương)
Tình trạng edit: Đã hoàn thành
Tình trạng beta: Đã hoàn thành
Editor: Lầu trên có XB
Beta: Cá
Bìa: Hạ Lạc Cẩn Y
Nguồn lấy QT: Kho tàng đam mỹ…
#1v1
#abo
#bl
#dammei
#họcđường
#lautrencoxb
#vườntrường
#đammỹ
Editor: Lầu trên có XB
Beta: Cá
Sáng thứ sáu không có tiết, thế nhưng vì vội vã làm cho xong bài tập mà nhiều người chạy tới phòng học, cả tòa nhà O vô cùng yên tĩnh, tiếng chuông vào buổi trưa lại cực kỳ chói tai.
Lâm Dữ ngáp một cái, chậm rãi đi ra khỏi tòa nhà O trong tiếng chuông.
Sắc trời ảm đạm, mưa phùn trong không trung bay lả tả.
Cậu dang tay ra, cơn mưa lạnh lẽo rơi vào lòng bàn tay, thật thoải mái.
Trên đường không có ai, Lâm Dữ cũng lười giả vờ giả vịt bung dù che, trực tiếp đi xuống bậc thang để trở lại lớp học trong cơn mưa.
Đoạn Từ ngồi trên ghế ở ban công, khẽ ngâm nga giai điệu bài hát, thảnh thơi nghịch điện thoại di động.
Hắn thích nhất khi trời đổ mưa, nước mưa có thể tẩy sạch đi mùi hương làm người buồn nôn kia trong không khí.
Quý Hoằng vừa đánh răng vừa nói: \”Lão Đoạn, ngày mai cậu có đi leo núi không?\”
Đoạn Từ chậm rãi nói: \”Ngày mai trời mưa.\”
\”Trong trường hợp, \” Quý Hoằng đi tới, thân thủ cảm thụ, \”Mưa phùn một tý rồi ngừng.\”
Đoạn Từ: \”Ngừng nói chuyện leo núi gì đi, nếu trời mưa thì tôi sẽ suy xét thử.\”
Quý Hoằng im lặng rồi tiếp tục khuyên nhủ: \”Mưa cũng không sạch sẽ gì cho cam, tật xấu thích gặp mưa của cậu cũng nên sửa lại đi.\”
\”Không đổi được.\”
Đoạn Từ nhìn bầu trời âm u, chậm rãi nói: \”Cậu cũng không phải là không biết.\”
\”Chuyện này đều tại tôi, \” Quý Hoằng thở dài, lại hỏi, \”Đã bao lâu rồi cậu không tới chỗ của bác sĩ Tiền?\”
Đoạn Từ mím môi: \”Tôi bây giờ rất tốt.\”
Quý Hoằng không dám khuyên hắn, quay đầu nhìn ra ngoài, đột nhiên nhìn thấy một hình bóng nhỏ gầy.
Quý Hoằng chỉ cái bóng kia hỏi: \”Ôi chao, kia có phải là Lâm Dữ không?\”
\”Cậu ấy đi dầm mưa ư?\”
Nói xong, Quý Hoằng vui vẻ: \”Lâm Dữ đi dầm mưa, ướt như chuột lột rồi kìa.\”
Đoạn Từ ghét bỏ nhìn y, chẳng khác gì đang nhìn một tên bị thiểu năng:
\”Bọt kem đánh răng của cậu phun trúng tôi rồi đấy.\”
Quý Hoằng vội vã chạy vào phòng rửa tay, súc miệng, rửa mặt, chờ khi y đi ra Đoạn Từ đã biến mất từ lúc nào, ô treo ở gần cửa cũng không thấy nữa.
Lâm Dữ mới vừa đi ra khỏi khu ký túc thì nghe ở phía sau có tiếng bước chân gấp gáp, cậu dịch người sang bên cạnh tỏ ý nhường đường.
Bước chân người kia bỗng ngừng lại, bên tai vang lên giọng nói mang ý nhạo báng quen thuộc:
\”Bé con, trời đang mưa đấy, sao lại đi chậm thế?\”
Lâm Dữ quay đầu, nhìn thấy hắn cầm một chiếc ô ren màu hồng, chậm rãi nói:
\”Sở thích của cậu đặc biệt thật đấy.\”