BẠN ĐANG ĐỌC
Hán Việt: Hắc liên hoa thái y cầu sinh chỉ nam
Tác giả: Khí Chi Phần Tiêu
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại , HE , Tình cảm , Niên hạ , Xuyên thư , Cường cường , Chủ thụ , Cung đình hầu tước , Kim bài đề cử 🥇 , 1v1
#cungdau
#cungdinhhautuoc
#đammỹ
Bước chân Văn Thanh Từ dừng lại, ma xui quỷ khiến dừng ở ngoài Bách Xảo lâu, không đẩy cửa ra.
Y nín thở nhìn vào bên trong.
Hoàng đế vươn tay nắm lấy khoảng không, thất tha thất thểu đi về phía trước hai bước, vẻ mặt bỗng nhiên sợ hãi lắc đầu: \”Không, trẫm chưa từng làm sai gì cả!\” Dứt lời, không hề có hình tượng ngồi phịch xuống đất.
Trầm mặc một lúc lâu, lão lại cắn răng nói: \”Là ta, là ta có lỗi với ngươi…\”
Tạ Chiêu Lâm lại dùng chữ \”ta\”?
Văn Thanh Từ lúc này mới để ý, kim quan của hoàng đế không biết rơi xuống đất từ lúc nào, mái tóc đen dài màu xám rối bù, vương vãi trên vai, vị cửu ngũ chí tôn luôn quan tâm đến mặt mũi này, lần đầu triệt triệt để để mất đi hình tượng.
Bách Xảo Lâu khổng lồ lại trở nên yên tĩnh. Tạ Chiêu Lâm một thân vàng óng ánh chậm rãi nhìn quanh bốn phía.
Không thể để cho hoàng đế biết mình thấy được cảnh tượng này…
Văn Thanh Từ lập tức lui về phía sau, nhưng động tác của y vẫn chậm một bước.
Khoảnh khắc tiếp theo, ánh mắt họ chạm nhau.
Lão thấy mình rồi, Văn Thanh Từ rùng mình, cuối cùng vẫn là hít sâu một hơi đẩy cửa đi vào, chậm rãi hành lễ với hoàng đế: \”Thần tham kiến bệ hạ –\”
Khí lạnh lại thấm vào đầu gối.
Điều khiến Văn Thanh Từ không ngờ là sau khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau. Hoàng đế giống như không nhìn thấy y, chậm rãi quay đi.
Lão lại đưa tầm mắt nhìn về phía khung trang trí, bắt đầu nói như điên. Tuy rằng hương hoàn đã đứt đoạn, nhưng thuốc hoa bìm bìm vẫn là linh dược bảo mệnh của Hoàng đế.
Dưới tác dụng phóng đại và xúc tác của viên thuốc, vấn đề tinh thần của lão vẫn không ngừng tăng thêm. Xem ra Văn Thanh Từ có thể an an ổn ổn mà sống tới hôm nay, cũng có công lao của thuốc hoa bìm bìm.
Lượng thuốc Hoàng đế dùng càng lúc càng lớn, cứ cách ba bốn ngày lão sẽ phái người tới vùng ngoại ô Ung Đô tìm hoa bìm bìm, lại ra roi thúc ngựa thừa dịp có hiệu quả đưa vào hoàng cung, giao vào trong tay Văn Thanh Từ, để cho y luyện thành đan dược.
Nếu như hoàng đế muốn sống thoải mái hoặc là ngày nào còn dùng thuốc hoa bìm bìm, thì không thể làm gì Văn Thanh Từ cũng không thể trở mặt với đối phương.
Trừ phi một ngày nào đó lão gặp phải vấn đề còn khó giải quyết hơn cả đau đầu.
Văn Thanh Từ lẳng lặng quan sát đối phương, nhìn dáng vẻ của hoàng đế tựa hồ bị ảo giác, mất đi lý trí.
Một ý tưởng táo bạo bùng lên trong lòng Văn Thanh Từ như một ngọn lửa. Y nhìn về phía sau một cái, xác định sau lưng mình không có ai liền chậm rãi đứng dậy, đi vào trong Bách Xảo lâu, tiếp theo xoay người đóng cửa lớn lại.
Từ khi xuyên thư đến nay, trong lòng Văn Thanh Từ đã sinh ra vô số nghi hoặc. Có cái đã hiểu được, cái thì không.
Trong đó những cái chưa hiểu thì phần lớn có liên quan đến người trước mắt này.