Chương 22: Chân chính làm người một lần
Hồi trước Thẩm Du cảm thấy cầu thang tệ lắm rồi, bây giờ thì có chút thay đổi, cậu cảm thấy cả cái giường cũng tệ y chang. Nằm lên mà toàn nghe tiếng cót két, không làm gì mà nó như sắp hỏng tới nơi, động tác chỉ có thể nhè nhẹ, chậm chạp dây dưa.
Cả quá trình khiến Thẩm Du run sợ, eo lưng căng cứng, chỉ sợ sập giường, lòng muốn mắng cái khách sạn nát này thêm 1 ngàn 1 vạn lần.
Gương mặt tuấn mỹ Cố Lai dọng lại một lớp mồ hôi mỏng, chạm vào cảm thấy lành lạnh. Cánh tay tay phải của hắn đầy dấu răng, đều là của Thẩm Du cắn khi động tình, vừa mạnh vừa đau, cả nửa ngày cũng không tan.
Nhà tắm không lớn, miễn cưỡng có thể vừa hai người. Hai người tắm xong, lười nhúc nhích, nằm bị vây trong khoảng thời gian vô dục vô cầu. Cố Lai vĩnh viễn không để bản thân mình rơi vào hoàn cảnh buồn chán như thế, hắn có thể tự tìm thú vui. Hắn lấy viên đá mua ở chợ đêm ban nãy, ngồi ở bên cửa sổ vừa giũa vừa mài, không bao lâu thì đã thấy màu viên đá.
Thẩm Du thấy ngạc nhiên vô cùng: \”Anh may mắn thế, nếu mài tiếp, hình như là… màu lam.\”
Nhưng cũng chỉ là một viên đá rẻ tiền, không đáng giá.
Cố Lai vốn là một quả cầu lam, hắn nghe vậy càng mài nghiêm túc hơn, vui vẻ đánh giá: \”Màu xanh lam đẹp.\”
Thẩm Du nghĩ thầm Cố Lai thích là được, tiền không quan trọng, cậu kéo ghế tới ngồi bên cạnh, thu lại lòng dạ rối bời như tơ. Cậu như bị mắc chứng rối loạn cưỡng chế, tập trung một lát, cuối cùng mọi thứ cũng đâu vào đấy, không còn lộn xộn nữa.
Sắc trời bên ngoài dần đông đặc, hoa đăng ngoài phố cũng từ từ được thắp lên. Trên cầu cũng có bắn pháo bông, nổ vang trong bầu trời đêm. Có những du khách nước ngoài vốn vì hội hoa đăng mà tới đây, ban ngày không ra đường, buổi tối lại kéo bè bạn ra đây chụp ảnh ngắm cảnh.
Thẩm Du nhướn người quét mắt ra ngoài, chỉ cảm thấy dòng người đông đúc. Đường phố đông nghẹt đến nước chảy không lọt, xỏ cây kim cũng khó khăn, chẳng có tâm trạng tham gia trò vui, cũng ngại ồn, hắn bèn đóng cửa sổ lại .
Cục đá trên tay Cố Lai đã được mài hơn nửa, cái giũa cũng phẳng lì, càng mài càng không ăn thua. Hắn không thể làm gì khác hơn là ngừng tay, xem từng thứ là bảo bối mà dọn, sau đó hỏi Thẩm Du: \”Em có đói bụng không, ta anh xuống mua đồ ăn?\”
Thẩm Du nghe vậy đứng dậy theo, muốn cùng đi, kết quả bị Cố Lai nhẹ nhàng đè vai xuống: \”Dưới đó chen lấn lắm, em ngồi đây, anh về nhanh thôi.\”
Thẩm Du nghe vậy cũng không cố gắng thêm, chỉ là tựa cười mà cười bắt chéo hai chân nói: \”Không sao, dưới đó có nhiều gái đẹp, anh đi dạo từ từ thôi, chụp nhiều hình một chút, từ từ mà về.\”
Cố Lai nghe lời gật đầu, giấu đi ý cười bên môi: \”Được, anh đi dạo rồi về.\”
Thẩm Du chỉ có thể bực mình trừng mắt.
Khi Cố Lai xuống lầu, bà chủ đang nằm nhoài trên quầy ngủ gà ngủ gật, nhưng đáng tiếc cũng không có mấy người khách. Ông đầu bếp mập ngồi xổm ở cửa bóc đậu phộng, mang theo chai dầu có cặn vào bếp, chân nam đá chân chiêu, dường như đã uống nhiều rượu.