Chương 19: Viên đạn bọc đường
Ngày hôm sau Thẩm Du thức dậy rất sớm, người lại thấy không thoải mái, mệt mỏi không muốn cử động, lót gối bên dưới mà nằm úp chơi điện thoại. Cố Lai giấu mình trong ổ chăn, chỉ lộ ra một đôi mắt đen, đại khái là đang nhớ tới chuyện ngày hôm qua, hắn có chút ngượng ngùng, lặng lẽ dùng chăn che mặt.
Thẩm Du lại thấy không sao, chuyện vô cùng mất mặt đã làm hết vào đêm qua rồi, còn sợ gì nữa. Cậu liếc mắt nhìn Cố Lai, sau đó chen vào, tìm một chỗ thoải mái mà nằm trong lồng ngực của hắn.
Đằng sau còn hơi đau, nhẹ nhàng cử động liền cũng khiến khớp xương toàn thân tê tái ê ẩm. Thẩm Du yên lặng nhíu mày, một lát sau lại buông ra, quay đầu phát hiện Cố Lai đang nhìn mình muốn nói gì đó.
Thẩm Du liếc nhìn thời gian, phát hiện Cố Lai bình thường giờ này đã rời giường đi làm, cậu lại cố ý giả bộ như không biết, an ổn gối lên vai hắn, ánh mắt nhìn chằm chằm màn hình game, tức giận: \”Nhìn em làm gì?\”
Lòng bàn tay Cố Lai ấm áp đặt lên xương cùng cụt của cậu, nhỏ giọng hỏi: \”Có phải rất đau không?\”
Thẩm Du vui vẻ: \”Anh thử đi rồi biết có đau không.\”
Cố Lai chớp mắt, làm bé ngoan nhìn hắn, không lên tiếng, một lát sau rút tay đặt sau gáy Thẩm Du ra, sau đó xuống giường: \”Anh làm điểm tâm cho em.\”
Thẩm Du trở mình, nằm lỳ ở trên giường nhìn hắn, giọng che giấu sự phiền muộn: \”Hôm nay anh phải đi làm sao?\”
Cố Lai liếc nhìn lịch, sau đó gật đầu: \”Hôm nay không phải cuối tuần.\”
Lòng Thẩm Du khó giải thích mà có chút thất vọng, buồn phiền, cảm giác dùng xong bị người ta ném đi vậy. Cậu ném di động, lại bắt đầu tự dưng chuốc phiền não: \”Không thể không đi làm à?\”
Cố Lai bật nồi nấu cháo, nhạy cảm nhận ra tâm trạng cậu không tốt. Hắn đi tới bên giường, quỳ một gối xuống, sau đó cúi người ôm cậu vào trong ngực, vuốt ve từ tóc xuống thắt lưng, giọng dễ nghe tới kỳ cục: \”Tại sao em lại không vui?\”
Thẩm Du nghe vậy nửa bên lỗ tai đã tê rần, mềm như nước, chẳng thể nào giận dỗi nổi. Cậu ôm lấy eo Cố Lai không cho đi, nắm cằm hắn hỏi: \”Sao lại thích đi làm cho người khác hả? Hả?\”
Cố Lai là một hệ thống có hoài bão to lớn, lắc đầu nói: \”À không, chờ sau này kiếm ra tiền anh định tự mình làm chủ.\”
Hỏi tới đây, Thẩm Du liền thẳng thừng ngậm miệng, nếu mà còn nói tiếp, Cố Lai sẽ nói cái gì mà tự lập tự mình cố gắng, không ăn cơm mềm cái gỷ gì đó. Cậu bất đắc dĩ buông Cố Lai ra, tự mình đắp chăn, tiếp tục ngủ nướng.
Bên tai vang lên tiếng bước chân xa dần, Thẩm Du nghĩ thầm Cố Lai cần phải đi làm, nhưng mà nửa ngày không nghe thấy tiếng đóng cửa, không khỏi ngẩng đầu nhìn. Cậu lại thấy hắn đứng ở trong bếp cầm cái muôi như có như không khuấy cháo, động tác không chút gấp rút.
Thẩm Du hơi ngồi dậy một cách không tự nhiên, ngoài ánh mặt trời ngoài cửa sổ bị rèm cản, mặt cậu mơ hồ: \”Không đi làm sao, sắp chín giờ rồi đấy.\”