[Edit/Hoàn/Đang Beta] Không Làm Đàn Ông Ăn Cơm Mềm – Điêu Bảo Rghh – 8-13 [Hiện đại] Câu chuyện thứ tám – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit/Hoàn/Đang Beta] Không Làm Đàn Ông Ăn Cơm Mềm – Điêu Bảo Rghh - 8-13 [Hiện đại] Câu chuyện thứ tám

Chương 13: Trong lồng ngực anh

Thẩm Du nghe vậy ngẩn ra, cậu nghĩ nhiều lắm nhưng lại không nghĩ đến nguyên nhân này. Nếu những lời này trong miệng người khác, cậu sẽ cảm thấy hắn ta nói dối, không thể không châm chọc khiêu khích người ta, mà đổi lại là Cố Lai…

Phải, là Cố Lai.

Thẩm Du nắm cằm của hắn, đuôi mắt hẹp dài nheo lại, tỉ mỉ đánh giá hắn: \”Anh bị ngốc hả? Hả?\”

Tiền đưa tới cửa mà không muốn, nhất định phải tự kiếm cho mệt chết, cần gì chứ.

Nhưng nếu có đám Đường Y Sơn ở đây, nhất định sẽ nói Thẩm Du mới là thằng ngốc, mới xác định quan hệ mấy tiếng, mà cậu móc tim móc phổi đưa tiền tới cho người ta, lại tưởng mình hơn người mà gọi người khác là kẻ ngốc.

Lúc này, Cố Lai có thể hiểu được những kí chủ trước đây, cơm mềm quả là một từ có sức mê hoặc, nhưng mà khởi nguồn loại mê hoặc này không phải là tiền tài hay là quyền thế, vậy thì là gì?

Cố Lai nghiêm túc suy nghĩ lại không tìm được đáp án chuẩn xác, sau đó hắn nhìn về phía Thẩm Du, thấy cậu vẫn không vui, cứ nhìn mình chằm chằm. Hắn mím môi, cúi đầu chạm lên trán cậu, sau đó tay siết chặt cậu vào lồng ngực: \”Cám ơn em đã đối xử tốt với anh như thế…\”

Nhưng ăn cơm mềm là không được, đời này không được.

Thẩm Du nghe vậy, khí thế bừng bừng trong nháy mắt đã tiêu tan, gương mặt không biết là vui hay buồn, cậu cũng không biết nên vui hay giận, đầu ngón tay nhẹ nhàng đùa bỡn chuỗi hạt trên cổ tay, một, hai, ba…

Cậu chưa bao giờ bình thản được.

Mí mắt bất giác ngày càng nặng, cơn buồn ngủ mơ hồ từng chút bao trùm đầu óc, Thẩm Du vô ý co người, nép ở trong lồng ngực Cố Lai mà ngủ, lúc này gương mặt sắc bén mới có chút giãn đi.

Qua một đêm, nhiệt độ hạ xuống khiến cửa kiếng ngưng đọng một tầng sương trắng. Cách tấm rèm chống muỗi mỏng tanh, ánh mặt trời xuyên qua cũng dịu dàng, giảm bớt đi sự chói mắt, mọi thứ đều thật thích hợp.

Lúc Thẩm Du thức, Cố Lai đã dậy, quần áo chỉnh tề ngồi ở trên ghế sa lon, trong tay lật một quyển sách, cái bìa đỏ thẫm che một bên mặt, chỉ có thể nhìn thấy đầu ngón tay thon dài sạch sẽ kia, trên mu bàn tay cũng có thể thấy gân mạch máu, trên cổ tay còn có cái đồng hồ đang chạy từ tiếng tích tách.

Ha, dậy sớm thế.

Thẩm Du cụp mắt, cố ý đá chăn, tiếng động nhẹ nhàng rốt cục cũng thu hút sự chú ý của người kia. Cố Lai ngẩng đầu lên từ sau quyển sách, chỉ lộ ra một đôi đôi mắt ôn nhu xinh đẹp: \”Em đã thức chưa?\”

Thẩm Du nhớ tới hôm qua mình khóc chẳng khác gì đứa ngốc, rốt cục cũng nhớ rồi! Vì thế mà cậu có hơi lúng túng, mà thành công thoát FA, chắc cũng tính là niềm vui bất ngờ? Cậu ho khụ khụ hai tiếng, bởi vì say, giọng nghe như bị cảm: \”Ừ, mới thức.\”

\”Đánh răng rửa mặt đi, tôi làm điểm tâm.\”

Cố Lai đặt sách xuống đứng dậy, kiếm cho cậu một cái bàn chải màu xanh, dùng nước nóng rửa qua mới đưa cho cậu. Thẩm Du lười biếng dựa vào cửa tủ lạnh, liếc mắt nhìn, lúc này cậu mới phát hiện trên bàn có một cái túi đựng đồ, nhíu mày nói: \”Anh mua lúc nào?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.