Chương 10: Tết Trung thu cô độc
Ở nhà một mình luôn khiến người ta cảm giác căn nhà trống rỗng. Mà xem phim ma rồi, thì lại cảm thấy xung quanh mình toàn là người, trong tủ quần áo, gầm giường, thậm chí là bóng cây lay động sau rèm cửa, não cũng khiến chúng ta nhìn ra hình ảnh đáng sợ.
Cố Lai ngồi ở trên ghế sofa, hai tay không tự chủ ôm lấy đầu gối. Ánh mắt cảnh giác nhìn xuống gầm giường, nghĩ thầm có khi nào giống như trong phim không, ở bên dưới đó biết đâu có một thi thể nữ đã chết từ lâu. Bên dưới đó có cặp mắt ngày đêm nhìn mình chằm chằm…
Thôi ngay…
Đừng nghĩ nữa, càng nghĩ càng sợ.
Cố Lai mím môi, dùng tay áo dụi mắt một cái thật mạnh. Hắn đã là người trưởng thành, không phải lúc nào cũng là quả cầu á á á nữa. Hắn nhớ ngày thứ Hai còn lên lớp, bèn đứng dậy, đặt đồng hồ báo thứ thật sớm, sau đó cố mở chương trình ngủ đông, ở trên ghế sa lon trải qua một đêm.
Thẩm Du lại có một đêm mất ngủ.
Có lúc làm người quá kiêu ngạo cũng không là chuyện tốt, từ xưa đến nay cậu không chịu thua ai, lúc comeout bị ba đánh gần chết cũng chưa từng nói lời nào, không phải là không muốn nói, mà là không nói ra được.
Tính cách này của cậu cũng không được người ta thích, kiêu ngạo không được lòng người, khiến cậu không rõ bản thân rốt cuộc muốn gì, vì vậy nửa đời trước bị vụt mất.
Phía trên của Thẩm Du còn anh trai. Đường Y Sơn, Kha Kính cũng có anh em, trụ cột của gia tộc cũng được lựa chọn, vị trí của họ thấp hơn nên chỉ phụ trách ăn no chờ chết, không ga6yt ra đại họa là nhà người phải niệm a di đà phật rồi.
Trái lại, trước đây Kha Kính từng mở một công ty, nhưng tầng lớp quản lý rất loạn, đa phần đều là hồ bằng cẩu hữu. Một vài con cái nhà giàu rảnh rỗi không gì làm, tới làm cho vui. Những người này nhiệt huyết không được bao lâu, cũng biết mình chẳng làm được trò trống gì.
Nhiệt huyết không được bao lâu: nguyên văn三分钟热度
Buổi tiệc tối, Thẩm Du cũng không ăn cơm, cũng không uống rượu, vô cảm nhìn màn hình, dùng sức để refresh nó, như đang chờ tin từ người nào đó. Đường Y Sơn cho nhân viên phục vụ lui xuống, liếc mắt, lời nói đầy ám chỉ: \”Đừng lướt nữa, lướt nát rồi thì phải mua cái mới đấy, phiền lắm.\”
Thẩm Du nghe vậy, lạnh lùng ngước mắt, ném di động lên bàn, chầm chậm xoay chiếc nhẫn bạc ở ngón út, cười nhạo nói: \”Nát thì mua mới, ông đây cũng đâu phải không có tiền.\”
Đường Y Sơn cảm thấy lời cậu ta nói mang ý khác, gã suy tư vuốt cằm, chưa kịp nói gì thì tên Kha Kính vùi đầu chơi game ngẩng đầu lên, vô tư nói: \”Ai chọc ông, bị người ta đá hả?\”
\”Cút,\” Thẩm Du cầm điện thoại lên, phát hiện hộp thư vẫn rỗng, vô thức nhíu mày, khuôn mặt tuấn mỹ bị mây đen giăng kín, \”Ông đây đá người ta thì còn nghe được.\”
Đường Y Sơn nghe vậy rất hứng thú ngồi gần cậu, rút di động ra, từ từ quét mắt lên màn hình, đầu ngón tay lướt để màn hình luôn sáng: \”Ha, có việc gì rồi, đây đây, đừng nghịch điện thoại nữa, nói xem bị người ta đá thế nào.\”