[Edit/Hoàn/Đang Beta] Không Làm Đàn Ông Ăn Cơm Mềm – Điêu Bảo Rghh – 5-6 [Song trọng sinh] Câu chuyện thứ năm – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit/Hoàn/Đang Beta] Không Làm Đàn Ông Ăn Cơm Mềm – Điêu Bảo Rghh - 5-6 [Song trọng sinh] Câu chuyện thứ năm

Chương 6: Thiếu niên Bạch Dương kia

Dượng của Tia Chớp làm chủ thầu ở công trường gần đây, hắn nghe Văn Xước nói muốn tìm việc làm. Ban đầu tấm tắc thấy lạ, sau đó vô cùng có nghĩa khí mà chỉ ra một con đường sáng: \”Đúng lúc chỗ đó thiếu thợ, tao đi nói với dượng Ba một tiếng, để mày qua đó khiên gạch, một ngày một trăm tư, chịu không?\”

Văn Xước bán một cái tài khoản game được hai ngàn, đóng tiền thuê nhà, còn dư một ngàn, miễn cưỡng có thể sống được một thời gian, nghe vậy cũng từ bỏ ý định hỏi: \”Ngoại trừ khiên gạch, còn việc nào không?\”

Tia Chớp vỗ vỗ vai y: \”Văn Xước, anh em tao luôn nể mày, chúng ta nhiều người thế này…, chỉ có mày tốt nghiệp trung học, đi công trường chuyển gạch đúng là thiệt quá, mà huyện Lâm chết tiệt này cũng không có nghề nào khác đâu, mày cũng đâu muốn đi nơi khác làm công.\”

Văn Xước đương nhiên không muốn đi nơi khác, ở đây mà còn thảm như thế, sang nơi khác tứ cố vô thân, y không chết đói đầu đường mới là lạ.

Công trường phân đại công và tiểu công, đại công chủ yếu quản việc cần kỹ thuật, tiền cũng nhiều, tiểu công chính là người mới học, bỏ sức, Tia Chớp thiếu tiền thì cũng tới đây làm vài bữa, cha mẹ hắn khoẻ mạnh, áp lực không lớn như Văn Xước.

\”Mày cẩn thận một chút, lần trước có thằng nhóc đi không chú ý, bị đi đâm thủng chân.\”

Trời nóng bức, Văn Xước chưa làm gì thì phía sau lưng cũng đã đẫm mồ hôi. Y da dẻ trắng trẻo, đứng giữa đám công nhân đầy bụi đất, bắt mắt như hạc giữa bầy gà, Tia Chớp vui vẻ: \”Nè, có tin không, mày ở thêm vài ngày, sẽ đen như than cho mà coi.\”

Văn Xước cài mũ bảo hiểm thật chặt, cúi đầu không biết đang suy nghĩ gì, cúi đầu xúc cát, sau đó dùng xe goòng kéo tới tường thi công bên cạnh, mặt trời trên đỉnh đầu hắt lên nền xi măng, quần áo không lâu sau đã ướt đẫm.

Công trường tuy rằng trả nhiều tiền, nhưng mà là công việc tốn sức, Văn Xước mang theo bao tay, cắn răng khiêng gạch giữa trưa. Buổi trưa nghỉ ngơi, y xanh cả mặt, tìm chỗ có bóng ngồi, trên cổ tay dính xi măng, lòng bàn tay tê dại không chút cảm giác.

Văn Xước chôn mặt vào gối, không nghĩ tới bản thân sẽ có ngày chật vật như thế, mồ hôi chảy xuống, chảy vào khiến đôi mắt đau đớn, công nhân bên cạnh đang ăn bánh bao, có điều kiện thì làm bát mì, mùi vị hỗn tạp, bụi bay đầy trời.

Tia Chớp với dượng Ba hắn thì ăn cơm, lúc về cho Văn Xước một lon bia lạnh, Văn Xước không muốn, hắn liền tự tu sạch hết cả lon: \”Mày xem mày đi, nếu lúc trước cố gắng thi lên đại học, cái thì đâu có khổ như vầy.\”

Văn Xước mệt tới mức chẳng buồn nói một câu, xương cốt cả người đều đau đớn, y cởi bao tay, phát hiện lòng bàn tay cọ xát tới có bọng máu.

Đôi tay này khớp xương rõ ràng, trắng nõn thon dài, rất thích hợp vào những ngày xuân chầm chậm trôi mà đàn một bản dương cầm, cũng thích hợp cầm bút, vương mùi mực và giấy, mà rất đáng tiếc, hiện tại chỉ có thể dùng để chuyển gạch.

Công nhân bên cạnh ăn cơm trưa xong dành thời gian để xây tường, dùng giọng oang oang hô một tiếng: \”Mau đem xi măng tới, không đủ dùng, nhanh lên nhanh lên!\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.