[Edit/Hoàn/Đang Beta] Không Làm Đàn Ông Ăn Cơm Mềm – Điêu Bảo Rghh – 4-20 [Linh dị/Hiện đại] Câu chuyện thứ tư – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit/Hoàn/Đang Beta] Không Làm Đàn Ông Ăn Cơm Mềm – Điêu Bảo Rghh - 4-20 [Linh dị/Hiện đại] Câu chuyện thứ tư

Chương 20: Đời người ngắn ngủi, hà tất phụ lòng nhau

Quán trà nằm vị trí rất u tĩnh, trang hoàng theo phong cách cổ xưa, ở giữa là một cái tủ kính, bên trong một vài đồ cổ có không ít năm tuổi cùng châu báu ngọc thạch, dựa vào tường là một cái kệ trưng đồ cổ, đặt hai ba lọ hoa Thanh Từ, vị trí còn lại thì đặt chung trà.

Trong phòng có đốt đàn hương, mùi hương thoang thoảng làm tinh thần người ta sảng khoái.

Tô Tình đi vào phòng riêng ở đằng sau, ngay chính giữa để một bài vị, không tên không họ, đặt di ảnh của một thiếu nữ, màu trắng đen tẻ nhạt không che giấu đi vẻ tuyệt sắc, cô thuần thục đốt ba nén nhang, sau đó cắm vào lư hương.

Nghiêm Ngộ ở bên cạnh liếc nhìn, cảm thấy mình dường như từng thấy bức ảnh kia trong nhà Tô Tình, muốn hỏi gì đó, lại không nói ra miệng.

Tô Tình dùng khăn lau bụi trên linh vị, nhìn thấy hắn mang theo ánh mắt tìm tòi nghiên cứu, động tác không khỏi chậm lại, lau khung hình một chút, thấp giọng nói: \”Đây là linh vị của tôi.\”

Nghiêm Ngộ hơi nhíu mày: \”Cô là quỷ à?\”

\”Giống không?\” Tô Tình cười cười, \”Trong số của tôi có một kiếp, vốn năm mười tám tuổi đã chết rồi, tôi không tin, cũng không cam lòng, liền tự sửa mệnh, dù sao thì… Xem như là còn sống, dựa theo quy củ thế hệ trước, phải lập bài vị để hương khói.\”

Nghiêm Ngộ vừa nhìn về phía di ảnh, phát hiện đôi mắt giống Tô Tình mấy phần, bèn khen: \”Cô trước đây rất đẹp.\”

\”Có đẹp hơn nữa cũng vô dụng, trên thế giới không có đạo lý rằng mọi chuyện tốt đẹp để một người chiếm toàn bộ, ai cũng nói hồng nhan bạc mệnh, xấu thì xấu, như bây giờ cũng rất tốt.\”

Sinh lão bệnh tử tức là thiên đạo có luân hồi, có mấy người sống lâu trăm tuổi, cũng có thiếu niên chết trẻ, đều đã định sẵn, Tô Tình cương quyết cải mệnh, tất nhiên phải trả cái giá tương ứng, Nghiêm Ngộ nhìn di ảnh, chỉ cảm thấy thực sự đẹp đẽ, vừa thay Tô Tình tiếc nuối, vừa cảm thấy, có thể còn sống chính là vô cùng may mắn rồi.

Phòng trà thanh tĩnh, ít có khách đến, mà một khi tới, tất nhiên là có món làm ăn lớn, Tô Tình có lúc bận, không để ý tới việc mở cửa, nửa năm mở cửa, khai trương ăn nửa năm trong truyền thuyết.

Sau đó đổi cho Nghiêm Ngộ trông cửa hàng, làm ăn tốt hơn trước, bất quá phần lớn đều là khách nữ, Tuân Xuyên cười lạnh, Tô Tình cũng đau lòng thay: \”Đây chẳng lẽ ngày cả thế giới xem mắt?\”

Tuân Xuyên lành lạnh nói: \”Cũng không nhất định là ngày cả thế giới xem mắt.\”

Tô Tình thảng thốt.

Nghiêm Ngộ thì ngược lại, không quản nhiều như vậy, có khách thì tiếp, ban ngày trông cửa hàng, buổi tối nhàn rỗi không chuyện gì thì cùng Tuân Xuyên đi giúp Tô Tình một tay, so với những năm qua sống ngơ ngơ ngác ngác, quả thực là chăm chỉ tới mức kỳ cục, thời gian cực nhanh, chớp mắt đã đến mùa đông.

Bên ngoài gió lạnh thổi từng trận, phòng trà mở máy sưởi, nên cũng không cảm thấy lạnh, Tô Tình đi siêu thị mua thức ăn, định trở về làm vằn thắn ăn, hôm nay là ngày cuối cùng mở cửa, chờ khí trời ấm lên lại khai trương.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.