[Edit/Hoàn/Đang Beta] Không Làm Đàn Ông Ăn Cơm Mềm – Điêu Bảo Rghh – 4-16 [Linh dị/Hiện đại] Câu chuyện thứ tư – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit/Hoàn/Đang Beta] Không Làm Đàn Ông Ăn Cơm Mềm – Điêu Bảo Rghh - 4-16 [Linh dị/Hiện đại] Câu chuyện thứ tư

Chương 16: Lừa mình rằng anh đã tới

Ai nấy đều nói trong lòng càng tiếc nuối điều gì, lại càng mơ tới thứ đó. Đường đi rất dài, ngoại trừ tài xế, phần lớn hành khách đều đang ngủ, Nghiêm Ngộ lại mới vừa tỉnh mộng, lòng bàn tay hắn mơn trớn đỉnh đầu Tuân Xuyên, sau đó trượt đến lưng, bỗng nhiên cảm giác hết thảy đều là số mệnh.

Ô tô đến trạm, người khác xách hành lý lớn nhỏ, Nghiêm Ngộ ngoại trừ một cái túi du lịch, thì có thể nói là hai tay trống trơn. Sau khi xuống xe, hắn đứng tại chỗ không nhúc nhích, không biết là không muốn đi, hay là không biết nên đi hướng nào.

Bốn phía nhiều người, lui lui tới tới, thời gian trôi qua rồi lại chuyển đi nơi khác, nên không còn nhiều như vậy nữa. Ở một cái chốn nhỏ, náo nhiệt thì rất náo nhiệt, quạnh quẽ cũng rất quạnh quẽ.

Tuân Xuyên thấy thế, dắt tay hắn, mang theo chút ép buộc, kéo hắn đến trạm xe bên cạnh, một bước, hai bước, ba bước…

Nghiêm Ngộ tựa hồ không muốn đi tới, rút tay mình ra, lui về sau một bước.

Tuân Xuyên quay đầu lại nhìn về phía hắn, híp mắt một cái, cũng không thèm để ý, tự mình ngồi xuống ghế dài. Nơi này so với mùa đông năm ngoái, nhiều màu sắc tươi đẹp hơn, ở hàng cây xanh vừa trồng một chút hoa, nụ hoa sắc hồng nhạt, cành dài nhỏ, xinh xắn lung linh, lan can bảo hộ màu trắng vòng quanh núi, làm người đi đường không nhịn được mà nhìn lại lần nữa.

Nơi mình đã từng bỏ mạng, bây giờ là non sông tươi đẹp trong mắt người khác.

Tuân Xuyên không có phản ứng gì, duỗi chân, mũi chân lay lay, hai tay chống đỡ bên cạnh, cúi đầu nhìn con kiến ven đường.

Cậu dường như đơn giản là muốn tới nơi này ngồi một chút mà thôi.

Nghiêm Ngộ đứng cách cậu không xa không gần, một lát sau, vẫn đi tới, ngồi xuống cạnh Tuân Xuyên, vai kề vai, nhiệt độ xuyên qua tầng quần áo mỏng manh, truyền tới.

Tuân Xuyên nhìn ngựa xe như nước trước mắt, sau đó suy tư nói: Em vẫn cảm thấy anh rất lợi hại, mỗi lần em té ngã bị thương, anh luôn xuất hiện đầu tiên, chuyện gì đều có thể giải quyết, chuyện gì đều không làm khó được anh…\”

Nghiêm Ngộ muốn nói mình kỳ thực rất vô dụng, nhiều năm như vậy đều ngơ ngơ ngác ngác, hắn là một đám cỏ dại, là một bãi bùn nhão, có như thế nào thì vẫn có thể sống, ở đâu cũng có thể sống, không giống Tuân Xuyên.

Nghiêm Ngộ ở đây, thể hiện đầy đủ bốn chữ đứng ngồi không yên, giống như chết ở đây không phải Tuân Xuyên, mà là hắn, miễn cưỡng đợi chốc lát, cuối cùng cũng kéo Tuân Xuyên rời đi, đi một khoảng xa: \”Thời gian không còn sớm, trước tiên tìm nhà trọ, ngày mai ngồi xe về.\”

Tuân Xuyên bị hắn dắt đi như bé ngoan, cũng không giãy dụa, chỉ là tình cờ nhìn bốn phía, quan sát tỉ mỉ nơi Nghiêm Ngộ sinh ra lớn lên này.

Thành phố X không tính là phồn hoa, càng không có khách sạn hạng sao gì, Nghiêm Ngộ mang theo Tuân Xuyên đi một đoạn, mới tìm được một khách sạn nhìn qua tương đối sạch sẻ, đóng tiền làm thủ tục nhận phòng.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.