[Edit/Hoàn/Đang Beta] Không Làm Đàn Ông Ăn Cơm Mềm – Điêu Bảo Rghh – 4-15 [Linh dị/Hiện đại] Câu chuyện thứ tư – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit/Hoàn/Đang Beta] Không Làm Đàn Ông Ăn Cơm Mềm – Điêu Bảo Rghh - 4-15 [Linh dị/Hiện đại] Câu chuyện thứ tư

Chương 15: Nợ em một lời xin lỗi, mãi mãi không thể nói ra

Thành phố X, Nghiêm Ngộ năm mười tám tuổi đã rời khỏi nơi đó, sau này cũng không về. Ông ngoại lúc trước có nói, đi càng xa càng tốt, tốt nhất cả đời cũng đừng về, Nghiêm Ngộ liền làm thế thật, chưa từng đặt chân về nơi đódù chỉ một lần.

Đường dài, ô tô chạy thật êm, xuyên qua cửa sổ thủy tinh có thể nhìn cảnh vật nhanh chóng lùi về sau. Bất tri bất giác, đã là mùa hoa cải dầu nở rộ, đập vào mắt là một mảnh màu vàng rực, gió nhẹ lướt qua, như sóng gợn, trước nhà sau nhà, ở giữa ruộng đồng, đập vào mắt có thể nhìn thấy.

Nghiêm Ngộ liếc nhìn ra cửa sổ, cuối cùng liền thu ánh mắt lại, với nơi sắp đến, trong lòng hắn hiển nhiên không yên. Tuân Xuyên trong trạng thái hồn thể trong suốt, ngồi ở trên đầu gối hắn, lẳng lặng nhìn phong cảnh lướt qua, dùng âm thanh chỉ có Nghiêm Ngộ nghe thấy, giọng điệu quỷ dị nói: \”Lần trước em tới, ở đây một mảnh trống không, không có thứ gì cả.\”

Nghiêm Ngộ không lên tiếng, không dấu vết siết chặt lòng bàn tay. Đi tới thành phố X mất 4, 5 giờ ngồi xe, trời còn sớm vô cùng, hắn hơi dựa vào lưng ghế dựa, lúc xe nhẹ nhàng xốc nảy nửa mê nửa tỉnh, sau đó mơ một giấc mơ lạ lùng kỳ quái.

Ở dưới là sô pha bằng da, chạm tay vào liền cảm thấy lạnh, bên tai ầm ĩ, như là có người ở micro gào lên thảm thiết, mở mắt ra, đâu đâu cũng có người, ánh đèn huyễn lệ nhanh chóng biến hóa, nhanh tới không kịp giữ, Nghiêm Ngộ hiểu, mình đang ở trong phòng khách quán bar.

Hắn có ý thức, động tác thân thể căn bản lại bị khống chế, tay từ bàn với tới một bình rượu đến, sau đó rót đầy ly, màu sắc mỹ lệ, đầu ngón tay còn điếu thuốc, đầu điếu thuốc khi sáng khi tối.

Trên khay trà có cái điện thoại, rung o o hai lần, Nghiêm Ngộ liếc mắt nhìn cuộc gọi tới, do dự nhưng vẫn bắt máy, mà giọng lại vô cùng lạnh nhạt: \”Có việc gì?\”

Bên kia điện thoại mơ hồ truyền đến tiếng gió lạnh gào thét từng trận, Tuân Xuyên khịt khịt mũi, không biết là khóc vẫn là lạnh, hít sâu một hơi, cố gắng bình tĩnh nói: \”Anh muốn vạn tệ, tôi chuyển cho anh.\”

Nghiêm Ngộ gảy gảy tàn thuốc, gương mặt tuấn mỹ dưới ánh đèn sáng tối chập chờn: \”Tốt lắm, coi như phí chia tay.\”

Micro bên kia trong chốc lát mất tiếng, lại truyền tới tiếng thở hổn hển, khiến Nghiêm Ngộ xác định Tuân Xuyên đang khóc, hắn không cúp điện thoại, nhẫn nại chờ đối phương đáp lời.

\”Em không muốn chia tay!\” Tuân Xuyên khóc tới thở không nổi, cậu giận tới đá lên valy, ngồi xổm ở trạm xe gầm nhẹ nói: \”Em không chia tay, anh đòi tiền em cũng không phải không cho anh, có chết em cũng không chia tay với anh!\”

Nghiêm Ngộ cúp điện thoại, đem điện thoại vứt lại trên khay trà, ngửa đầu uống một ly rượu mạnh, bên cạnh có một gã đầu trọc, hổ khẩu xăm một con rắn, thấy thế huýt sáo nói: \”Anh Nghiêm có bản lĩnh, cái thằng thiếu gia nhà giàu Tuân Xuyên kiêu ngạo kia là thá gì, chẳng phải cũng bị đùa giỡn hay sao, chia tay tiếc lắm, thời đại này khó tìm một con chó liếm.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.