[Edit/Hoàn/Đang Beta] Không Làm Đàn Ông Ăn Cơm Mềm – Điêu Bảo Rghh – 4-12 [Linh dị/Hiện đại] Câu chuyện thứ tư – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit/Hoàn/Đang Beta] Không Làm Đàn Ông Ăn Cơm Mềm – Điêu Bảo Rghh - 4-12 [Linh dị/Hiện đại] Câu chuyện thứ tư

Chương 12: Sinh tử tương khắc

\”Ba mươi sáu ngày tới, chính là lúc quỷ môn quan mở ra, nếu như ngươi muốn đầu thai, đây là cơ hội tốt nhất.\”

Mười ngón tay Tô Tình tinh tế, đem ba đồng tiền nhanh chóng cho vào trong mai rùa, lúc nhìn lại, đã không thấy hình bóng của nữ du hồn trước mặt đâu, thay vào đó là một thanh niên có ngũ quan âm nhu.

Tô Tình ngẩn ra, sau đó cầm mai rùa trong tay khẽ run hai lần: \”Ồ, đây không phải là em trai xinh đẹp ban nãy sao, tìm chị là vì còn chấp niệm chưa hoàn thành à, vẫn có chuyện muốn hỏi sao?\”

Con ngươi cô màu nâu nhạt, thoạt nhìn cực kỳ ôn nhu, hai chân Tuân Xuyên tréo nguẩy, oán khí bao quanh người, du hồn phía sau doạ dồn dập lùi về sau, đôi mắt phượng khẽ đánh giá Tô Tình, phát hiện đối phương mặc toàn hàng hiệu, đúng như dự đoán của Nghiêm Ngộ, là người có tiền người.

Tuân Xuyên giương mắt: \”Chị tới đây là vì nguyên nhân gì?\”

Tô Tình không e dè, đầu ngón tay lướt qua mấy đồng tiền cũ trên bàn: \”Tôi chỉ kiếm tiền lời từ người chết, nơi nào âm khí nặng, du hồn nhiều, tôi sẽ tới, nếu như cậu có chấp niệm chưa hoàn thành, chỉ đưa đủ tiền, chị đây cũng có thể giúp cậu hoàn thành nha.\”

Tuân Xuyên im lặng nhìn cô.

Tô Tình dường như hiểu được điều gì, cười nói: \”Được, cũng không phải chấp niệm nào tôi cũng có thể giúp cậu thực hiện, có cái gì vấn đề gì thì hỏi mau đi, chị đây còn muốn làm ăn.\”

Tuân Xuyên vốn muốn đi, mà không biết nhớ tới chuyện gì, bỗng nhiên lên tiếng nói: \”Có thể xem quẻ chứ.\”

Ngón tay tái nhợt của cậu nhấc lên, giữa không trung dùng oán khí vẽ ra một bức đồ án sao sáu cánh, không khác gì tờ giấy trong ngăn kéo.

Tô Tình liếc nhìn nói: \”Là trắc mệnh đồ.\”

\”Số cuối cùng trong ngày tháng năm đều là tam, sáu, chín, tuổi sung khắc, Ngũ hành cũng khắc, thượng sinh hạ tử, đoái là sinh, khôn là không, nhất sinh nhất tử… Là sinh tử cuộc.\”

Tuân Xuyên lẳng lặng nghe, không nhìn ra lòng đang dao động, thấp giọng hỏi: \”Có ý gì?\”

Tô Tình cẩn thận xác nhận quẻ đồ thêm một lần, sau đó chỉ vào chuỗi chữ số phía trên nói: \”Người này sinh ra vào ngày không tốt, mệnh quá cứng, \”

Lại chỉ vào chuỗi số bên dưới: \”Mà người này mệnh quá yếu, hơn nữa Ngũ hành hay tuổi đều bị người trên này khắc chết, giống một con thỏ đến trước mặt hồ ly, một con cừu lọt vào ổ sói…\”

Con số trên là ngày sinh của Nghiêm Ngộ, phía dưới, là Tuân Xuyên.

Bóng đêm ám trầm, trong phòng Tô Tình cũng không mở đèn, trong tầm với có một cái đĩa sứ lẳng lặng nằm đó, bên trên có một cái đĩa nhỏ, trang bị đầy đủ dầu thắp phật trường sinh dùng đủ nửa năm, bên trong là tim đèn màu đen, ánh sáng tầm hạt đậu.

Ánh nến lập lòe, phủ lên gò má nhợt nhạt của Tuân Xuyên một màu sắc ấm áp hoà thuận vui vẻ, dường như dát lên một tầng xanh ngọc lóng lánh, vậy mà lúc này âm phong chợt nổi lên, cốc nến lung lay hai lần, rồi tắt, một luồng khói xanh lượn lờ bay lên, quỷ hồn xếp hàng không rõ nguyên do mà thất kinh, thành một đám hỗn loạn.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.