Chương 26: Luân hồi, cũng muốn được gặp em lần nữa
\”Người ai cũng già, giai đoạn phong nhã hào hoa cũng chỉ có mười năm ngắn ngủi, tôi hi vọng nhìn thấy các cô trong những năm tháng đẹp nhất, không tùy tiện mù quáng theo đuổi, hãy đi theo những người đáng theo, và học được điều gì đó ở họ, lương thiện, hay dũng cảm, chính trực, đây mới là điều có ý nghĩa nhất…\”
\”Thế giới này có quá nhiều năng lượng phải gánh, mỗi người chúng ta đều có cuộc sống riêng, cũng từng trải qua những đau khổ khác nhau, bản thân gan góc tiếp bước trên thế giới này, cuối cùng lại bị cuộc sống mài đi… Mà người luôn muốn hướng về phía trước, đi về phía trước. Bạn kiên trì, không có nghĩa là không ai cản trở, nhưng kết cục vẫn đang chờ đợi bạn.\”
\”Tôi cũng không hy vọng fan của tôi vừa xuất hiện, lại bị người ta nói thần tượng của họ ngoại trừ biết mắng người thì chỉ biết trưng cái mặt ra… Yêu là phải dùng đầu, vì đối phương mà từ từ trở nên ưu tú hơn.\”
Lần đầu tiên, Trần Ức ở trước ống kính nói những câu như thế, nữ phóng viên luôn nghiêm túc lắng nghe, chỉ thấy cuối cùng gã xua tay nói: \”… Kỳ thực tôi không thích nói đạo lý, vì đa số ai nấy đều hiểu đạo lý, nhưng lại không làm được, cho nên chủ yếu vẫn là ở bản thân thôi.\”
Nữ phóng viên khẽ gật đầu, ý là tán thành, lại tiếp tục hỏi: \”Kỳ thực anh và Phó Tu Niên tính cách khá khác nhau, rất nhiều dân mạng cũng không chấp nhận tình yêu hai người, anh có biết chuyện này không?\”
Trần Ức: \”Đúng, tôi biết, các cô ấy nói tôi không giống người đã có gia đình.\”
Câu nói này của gã khiến tình huống khó khống chế được, nữ phóng viên suýt nữa bật cười, cuối cùng ho nhẹ hai tiếng cố nén ý cười nói: \”Kỳ thực nhìn các anh ngày hôm nay ở chung với nhau, tôi cảm giác tính cách hai người bổ sung cho nhau, hai người có thể ở cùng nhau, cần sự bao dung rất lớn cho nhau, dù sao hạnh phúc hay không chỉ có tự mình biết, như uống nước vậy, ấm lạnh tự biết.\”
Chương trình kết thúc, nhân viên công tác cuối cùng hỏi ngắn gọn mấy cái vấn đề nhỏ, kết thúc phỏng vấn.
Trần Ức rời phòng, lại nhìn thấy nhóc mập khóc lóc om sòm, lăn lộn dưới đất, trong miệng khóc gào \”Không về không về!\”, ra là Phó Tư Bình gọi điện thoại đến, nói đã đến dưới lầu .
Nhóc mập khóc lóc thương tâm, vẫn luôn trách móc: \”Bác hai phản bội con, bác nói không gọi cho ba mà huhuhu!\”
Phó Tu Niên không thể làm gì, ngồi ở trên ghế sofa, mặc nó khóc nháo không ngớt, lúc này, chuông cửa vang lên, Trần Ức trực tiếp xách nhóc mập ở dưới đất lên, giọng ghét bỏ: \”Điện thoại là ông gọi đấy, nhanh về với ba nhóc đi.\”
Cửa vừa mở ra, người đàn ông bên ngoài mặc âu phục giày da, dung mạo có 6 phần giống Phó Tu Niên, phía sau còn có hai vệ sĩ, Phó Tư Bình cùng Trần Ức và Phó Tu Niên lên tiếng chào hỏi, ngại ngùng nói: \”Làm phiền hai anh, hôm nay em họp, không trông chừng nó.\”
Phó Tu Niên đau đầu nói: \”Lần sau trông nó cẩn thận, đứa nhỏ chạy loạn một mình rất nguy hiểm, thi điểm kém thì từ từ dạy, đừng động tay động chân.\”