[Edit/Hoàn/Đang Beta] Không Làm Đàn Ông Ăn Cơm Mềm – Điêu Bảo Rghh – 3-16 [Xuyên việt/Minh tinh văn] Câu chuyện thứ ba – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit/Hoàn/Đang Beta] Không Làm Đàn Ông Ăn Cơm Mềm – Điêu Bảo Rghh - 3-16 [Xuyên việt/Minh tinh văn] Câu chuyện thứ ba

Chương 16: Sát thanh

Trà trong tách hơi tràn ra một chút, Trần Ức đè nắp ấm trà lại, nghiêng người nhìn chằm chằm Phó Tu Niên nói: \”Vùng mỏ ở huyện Tấn bị sụp, đè chết không ít nhân công, phụ hoàng phái Kim Tự Đồng tra xét, tên này vướng tay chân, khó tránh liên lụy người khác. Việc này giao cho người khác đi làm, ta không yên lòng, kính xin tiên sinh thay ta đi một chuyến.\”

Dứt lời lại nói: \”Ta ngưỡng mộ tiên sinh tài cao, tôn kính như thầy, sau này nếu chí lớn trong lòng thành hiện thực, tất nhiên không thể thiếu một phần công lao của tiên sinh.\”

Trên mặt Phó Tu Niên vẫn là ý cười bất biến, nói xong lời cũng không đổi: \”Nguyện làm hiền thần, phụ tá minh quân, là phận sự của Lục Sương.\”

Nhưng cũng không nói mình nguyện vì ai làm hiền thần, trong lòng mình ai là minh quân.

Trần Ức cho rằng chính là gã, thoả mãn híp mắt, chậm rãi ngồi xuống lại.

Đạo diễn nói: \”Cắt! Thông qua, Trần Ức không tệ, tiếp tục phát huy.\”

Phó Tu Niên nghe tiếng cắt trong nháy mắt liền nhanh chóng đứng dậy, đẩy tách trà Trần Ức áp lên mặt ra: \”Nước trong tách nóng lắm, anh ấn lên mặt không nóng sao?\”

Cậu vừa nói xong, staff bên cạnh đều không nhịn được cười, vừa nãy có cảnh nha hoàn châm trà, để bảo đảm quay liên tục, nên dùng nước sôi, Trần Ức mở ra tay nhìn một chút, lòng bàn tay hơi đỏ: \”Cũng được, không nóng lắm.\”

Phó Tu Niên cầm một bình nước đá cho gã, cười cong mắt: \”Anh không sợ bỏng nước sôi sao?\”

Bộ là heo chết à.

Trần Ức ngoài cười nhưng trong không cười hừ một tiếng, không trả lời.

Người ngoài nhìn vào, địa vị của Phó Tu Niên không cao hơn Trần Ức, cũng không hot như Trần Ức, nhưng quan hệ hai người họ vô cùng tốt, đều cùng nhau ăn cơm nghỉ ngơi, ngay cả khi Phó Tu Niên luyện quay cảnh võ thuật, vẫn là Trần Ức ở cạnh dạy cậu.

Theo kịch bản, Lục Sương văn thao võ lược, không tầm thường, cậu tuân mệnh Mạnh Ngọc đi huyện Tấn chặn giết Kim Tự Đồng, quan địa phương Yến Đạo Ninh cũng bởi vậy cuốn vào trận phong ba này. Vì có cảnh quay võ nghệ của Lục Sương, Phó Tu Niên phải quay vài cảnh dùng kiếm trước ống kích, đánh nhau còn có thể dùng thế thân, mà mấy cảnh trước ống kính lại dùng thế thân sẽ bị nói là không kính nghiệp.

Cậu bị NG hai lần, đạo diễn đành phải quay phần diễn của người khác, để cho cậu tập luyện, Trần Ức trực tiếp cầm tay chỉ cho cậu.

\”A, nhìn anh, mũi kiếm hướng lên trên, lòng bàn tay hướng phía trước, vòng qua đây…\”

Bàn tay Trần Ức hơi động, dễ như ăn cháo mà múa kiếm, động tác gọn gàng xinh đẹp, Phó Tu Niên cùng nghe theo, kết quả trường kiếm trực tiếp tuột khỏi tay mà bay đi thật xa.

Trần Ức chậm rãi thở dài: \”Óc heo.\”

Phó Tu Niên âm thầm lườm gã một cái: \”Múa kiếm với đầu óc có quan hệ gì?\”

Trần Ức: \”À, thì móng heo.\”

Phó Tu Niên: \”…\”

Kỳ thực người bình thường ai luyện lần đầu cũng sẽ không quá trôi chảy, Phó Tu Niên nghiêm túc học mấy lần, cuối cùng cũng ra dáng. Diễn tới buổi chiều cuối cùng cũng coi như xong, lúc đó Trần Ức đang ngồi ở góc học lời, Sầm Thanh thấy thế nhìn nữ diễn viên bên cạnh liếc mắt ra hiệu, cô ta lập tức hiểu được, cầm kịch bản cười đi tới.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.