Chương 84: Duy nhất
Quý Vũ không biết hai người đã trao đổi gì. Lúc cậu tắm xong cũng là lúc Sầm Chi Hành vừa kết thúc cuộc gọi.
Người đàn ông ngậm điếu thuốc trên môi nhưng không châm lửa. Anh hờ hững liếc nhìn cậu, hàng mi dài phủ bóng khiến cảm xúc của anh càng thêm khó đoán.
Sầm Chi Hành bỏ điếu thuốc đi rồi mới vào nhà, có lẽ anh không muốn ám mùi thuốc lá khi ngủ.
\”Anh?\” Quý Vũ nhẹ nhàng khoác tay anh, cẩn thận lựa lời: \”Nói chuyện thế nào rồi?\”
\”Ừm.\”
Quý Vũ cầm lấy điện thoại, thân máy nóng hổi. Không rõ là do thời gian gọi quá lâu hay vì nhiệt độ cơ thể của anh truyền sang nữa, hoặc có lẽ là cả hai.
Cậu đưa ngón tay lướt vào trong ống tay áo của anh để kiểm tra, không nóng, không sốt.
\”\’Ừm\’ nghĩa là sao?\”
Sầm Chi Hành nhướng mày nhìn cậu: \”Em không hiểu nghĩa của nó à?\”
Quý Vũ ngượng ngùng cắn nhẹ môi.
Cậu hiểu, thậm chí chỉ cần nhìn biểu cảm của đối phương cũng nhận ra — nghĩa là không muốn nhắc đến nữa.
Trước khi đi ngủ, cậu quấn quýt không rời, nhiều lần khéo léo thăm dò nhưng vẫn không hỏi ra được gì.
Quý Vũ rất giỏi quan sát người khác, cậu luôn biết đâu là điểm dừng, không để Sầm Chi Hành khó chịu.
Quý Vũ bị Sầm Chi Hành mạnh tay đánh vào mông mấy lần, cậu hừ nhẹ rồi ngoan ngoãn nằm im, tìm một tư thế thoải mái trong vòng tay anh chuẩn bị ngủ.
(truyện chỉ được đăng tại w@ttp@d: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)
Buổi sáng Quý Vũ tham gia một buổi phỏng vấn trực tuyến khoảng mười phút, với chủ đề về việc bảo tồn di sản văn hóa phi vật thể.
Kịch bản đã được gửi từ mấy ngày trước, hơn nữa không phải phát sóng trực tiếp nên cậu không cảm thấy áp lực. Sau khi kết thúc công việc, Sầm Chi Hành cũng vừa tỉnh giấc.
Anh gõ cửa phòng làm việc rồi bước vào, đi tới sau ghế của Quý Vũ sau đó vòng tay ôm cậu từ phía sau: \”Hình như sáng nay không có tiết học thì phải?\”
\”Ừm, chiều hai giờ mới có tiết.\”
Sầm Chi Hành vòng qua người cậu gấp laptop lại, những lọn tóc dài hơi phủ lên cổ Quý Vũ làm cậu ngứa ngáy.
Nói ra mới nhớ, tóc của cả hai người đều đã dài hơn rồi.
Hai người dự trữ đầy đủ thuốc men, khẩu trang, thậm chí còn đặt lịch châm cứu trước nhưng lại quên mất chuyện đi cắt tóc.
Tóc dài một chút thì chỉ che mắt, nhưng nếu tóc của Sầm Chi Hành dài hơn nữa thì trông sẽ giống kiểu tóc ngang vai của các cô gái.
Quý Vũ đứng dậy đẩy Sầm Chi Hành ngồi xuống ghế rồi tháo dây buộc tóc trên cổ tay mình để buộc tóc cho anh.
Những sợi tóc lướt qua đầu ngón tay, Quý Vũ chậm rãi nói: \”Lần đầu tiên gặp anh, em đã nghĩ anh xinh đẹp và cao quý như vậy, hoàn toàn không giống người sinh ra ở vùng quê nghèo khó chút nào.\”