Chương 82: Sốt
Trước khi lệnh cách ly tại nhà được ban hành, Sầm Chi Hành tranh thủ đến bệnh viện tái khám. Vì tình hình bên ngoài đang rất căng thẳng nên anh không định dẫn Quý Vũ đi cùng.
Quý Vũ giúp anh đeo khẩu trang N95, cậu còn cẩn thận đặt thêm một cái khẩu trang dự phòng vào túi áo anh: \”Thật sự không cần em đi cùng sao?\”
\”Chỉ chụp X quang và lấy thuốc rồi về ngay, không mất nhiều thời gian đâu.\” Sầm Chi Hành nhẹ nhàng vuốt ve đôi tay đang nắm chặt lấy vạt áo mình.
Quý Vũ vẫn không ngừng dặn dò anh, rõ ràng là cậu rất muốn đi cùng nhưng Sầm Chi Hành kiên quyết từ chối.
Quý Vũ nhìn chiếc xe rời đi rồi ỉu xìu thả mình xuống ghế sofa.
Đại Hoàng tha một món đồ chơi đến cọ cọ vào chân cậu. Quý Vũ hờ hững xoa đầu nó, tay còn lại cậu lướt điện thoại.
Một tháng gần đây, từ khóa về \”dịch bệnh\” gần như chiếm trọn hotsearch trên các trang mạng xã hội. Khi cậu vô tình nhấn vào xem các bình luận thì bắt gặp không ít lời lẽ cay nghiệt.
Quý Vũ xem một lát rồi xoay người vào bếp chuẩn bị bữa trưa.
Trùng hợp làm sao, đúng ngày hôm nay, Giang Thành bắt đầu thực hiện cách ly toàn diện. Buổi chiều, chính quyền thành phố ra thông báo sau đó tiến hành kiểm tra từng nhà.
Trên các trang mạng xã hội, mọi người sống cùng thành phố thi nhau phàn nàn. Thỉnh thoảng, Quý Vũ lại đi qua cửa sổ nhìn xuống nhưng vẫn không thấy bóng dáng Sầm Chi Hành đâu.
Những tin nhắn hỏi thăm cậu gửi đi cũng hoàn toàn bặt vô âm tín.
Dường như Đại Hoàng cũng cảm nhận được sự lo lắng của chủ nhân, nó buông đồ chơi xuống rồi tiến lại cọ cọ chân cậu.
\”Ngoan, đừng quậy.\” Quý Vũ đứng dậy đi ra ban công.
Cuối tháng Hai, đầu tháng Ba, thời tiết buốt giá dần nhường chỗ cho tiết xuân phân đến gần. Tuy vậy, gió thổi vẫn còn rất lạnh, làm Quý Vũ hắt hơi một cái. Cậu cứng đầu đứng nhìn chăm chăm con đường dẫn vào tòa nhà phía dưới.
Không biết đã qua bao lâu, tiếng rung điện thoại kéo cậu trở về hiện thực. Sầm Chi Hành nhắn rằng sắp về đến nhà, anh bảo cậu ngoan ngoãn chờ.
Những suy nghĩ lo lắng trong đầu cậu cuối cùng cũng dịu xuống. Quý Vũ xoa đôi tay lạnh cóng, cậu vội vàng quay lại bếp hâm nóng đồ ăn.
Thấy có người nhập mật mã ở cửa, cậu nhanh chóng chạy ra đợi sẵn ở lối vào. Sầm Chi Hành nhanh chóng đẩy cậu lùi ra nửa mét.
Khẩu trang che kín khuôn mặt anh nên Quý Vũ không nhìn thấy khẩu hình của anh nhưng cậu vẫn nghe lời lùi lại.
Sầm Chi Hành lấy bình xịt cồn, xịt toàn thân từ đầu đến chân sau đó mới tháo khẩu trang vứt đi. Lúc quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt đầy tủi thân của Quý Vũ, anh bất lực bật cười.
\”Chiều nay ở Giang Thành đã xuất hiện ca nhiễm bệnh. Anh cũng phải ở phòng dành cho khách tự cách ly vài ngày.\”
\”Em đọc trên mạng thấy nói ca bệnh xuất hiện ở phía tây thành phố, cách bệnh viện rất xa mà. Không sao đâu.\”