[Edit Hoàn/Đam Mỹ] Rượu Mơ – Hòa Tiểu Tinh – Chương 80 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit Hoàn/Đam Mỹ] Rượu Mơ – Hòa Tiểu Tinh - Chương 80

Chương 80: Hồi phục

Vào ngày xét xử vụ bắt cóc, chỉ có Sầm Chi Hành tham dự còn Quý Vũ vì không muốn gặp lại nhà họ Tưởng nữa nên cậu không tham gia.

Tháng một, cậu tận dụng thời gian để lấy bằng lái xe, giờ cậu đã có thể lái xe đưa Sầm Chi Hành đến studio hoặc tự lái xe đi học.

Mặc dù cậu lái xe rất chậm nhưng so với việc gọi tài xế mỗi ngày thì cũng tốt hơn.

Vào ngày đầu tiên lấy bằng lái, Sầm Chi Hành đã dẫn cậu xuống bãi đỗ xe để chọn xe.

Quý Vũ không hiểu rõ về thương hiệu hay giá xe, cậu chỉ chọn một chiếc Sedan màu đen ở góc nhìn khá bình thường.

Ngày hôm sau, khi Vưu Tiểu Minh nói cho cậu biết chiếc xe này giá hơn hai triệu, Quý Vũ chợt cảm thấy khá căng thẳng, cậu sợ sẽ làm xe bị trầy xước hay hư hỏng gì đó.

Trường học thông báo về việc phải đeo khẩu trang khi ra vào cổng trường. Trong buổi họp lớp, giảng viên cũng sắp xếp ban cán sự lớp phát khẩu trang y tế cho mọi người.

Đúng lúc đó, trà sữa mà Quý Vũ đặt cũng được giao đến, lớp trưởng cùng cậu xuống dưới lấy trà sữa về.

Thời tiết tháng một ngày càng lạnh, Quý Vũ gọi trà sữa nóng để mời bạn bè trong lớp và các thầy cô giảng viên.

Buổi họp lớp là tiết cuối cùng của chiều thứ sáu, giảng viên là một người vui tính, sau khi nói về thông tin phòng chống dịch cũng như kỳ thi cuối kỳ thì giảng viên vừa lấy trà sữa để uống vừa dùng ngôn ngữ ký hiệu nói: [Món quà ấm áp của học trò đúng là ngọt ngào.]

Thấy giảng viên uống rồi thì vài sinh viên ở dưới cũng bắt đầu công khai uống trà sữa.

Cuối cùng, sau một lúc trò chuyện vui vẻ, giảng viên lại nhắc nhở các bạn không nên đến những nơi như quán bar, KTV tụ tập, phải chú ý phòng dịch rồi cho kết thúc tiết học.

Quý Vũ ra về cùng mọi người, cậu mở điện thoại ra xem tin nhắn từ Sầm Chi Hành.

[Anh Hành]: Xong rồi.

[Anh Hành]: Tưởng Thức Quân án 19 năm, Tưởng Diệu án 12 năm.

Ánh mắt Quý Vũ dần trầm xuống, Vưu Tiểu Minh thấy cậu đứng ngẩn người giữa đám đông thì vội vàng kéo cậu đi xuống.

Cả hai đi đến khu đất rộng ở tầng một, Vưu Tiểu Minh nhìn cậu rồi làm ngôn ngữ ký hiệu: [Sao lại đứng đơ trên cầu thang vậy? Lỡ ngã thì sao?]

Vẫn là tốc độ nhanh như gió, Quý Vũ lắc đầu đáp: [Những người bắt cóc tôi bị bỏ tù rồi.]

Vưu Tiểu Minh: [Sao thế? Chúng đáng bị như vậy mà.]

Mi mắt Quý Vũ khẽ rung rung, đúng vậy, họ đáng bị như vậy, khi họ đưa ra quyết định làm những điều tồi tệ thì đồng nghĩa với việc phải chấp nhận kết cục này.

Nhưng tại sao… cảm xúc đầu tiên cậu có lại không phải là vui vẻ?

Cậu từ từ lái xe về nhà, Sầm Chi Hành nghe thấy tiếng cửa mở lập tức bước lại ôm lấy cậu.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.