[Edit Hoàn/Đam Mỹ] Rượu Mơ – Hòa Tiểu Tinh – Chương 8 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit Hoàn/Đam Mỹ] Rượu Mơ – Hòa Tiểu Tinh - Chương 8

Chương 8: \”Cứ nói cho tôi nghe.\”

Trên đường đi tìm ông nội để mượn điện thoại liên lạc với Sầm Chi Hành, Quý Vũ bắt gặp chiếc xe của anh.

Vẫn là chiếc xe đen bóng cao lớn, giống hệt một con mãnh thú. Bánh xe cuốn theo bụi đất, từ xa tiến lại gần, cuối cùng giảm tốc độ rồi dừng ngay trước mặt cậu.

Trong thôn chẳng ai có chiếc xe nào đẹp thế này, Quý Vũ sững sờ vài giây. Trong lòng vốn đã lo lắng, giờ Sầm Chi Hành lại bất ngờ xuất hiện, khiến cậu chưa kịp chuẩn bị tinh thần lại càng thêm bối rối. Cậu không dám ngẩng đầu nhìn vào mắt người đàn ông, chỉ cúi gằm mặt, cậu nhanh chóng nghĩ lại xem trong nhà có gì chưa dọn dẹp không.

Phòng đã dọn sạch, giường đã trải, bình nóng lạnh đã thay pin mới, Đại Hoàng cũng đã được tắm rửa sạch sẽ. Mọi thứ đều đã chuẩn bị kỹ càng.

Cửa xe mở ra, Sầm Chi Hành bước xuống, lông mày anh hơi cau lại.

Buổi trưa ăn cơm Quý Vũ vẫn còn rất ổn, mấy tiếng trước còn nhắn tin cho anh, sao giờ lại trở nên rụt rè xa cách thế này?

Ánh mắt anh lặng lẽ lướt nhìn cậu nhóc từ đầu đến chân, quần áo sạch sẽ, không có vết thương hay dấu vết gì khác, trông không giống bị bắt nạt.

Anh đưa tay xoa đầu cậu rồi đỡ lấy cằm Quý Vũ, nhẹ nhàng nâng lên để cậu nhìn thẳng vào mình, anh mở lời: \”Làm sao vậy? Em có uất ức gì sao?\”

Không có. Quý Vũ lắc lắc đầu.

Trong lòng cậu như có hai người nhỏ đang tranh cãi. Có nên hỏi không? Nhưng nếu Sầm Chi Hành đã lái xe tới, liệu có phải anh đã liên lạc với chủ nhà ở chân núi rồi không? Có khi mình chậm mất một bước rồi.

Gương mặt đơn thuần của Quý Vũ không che giấu được mớ cảm xúc hỗn độn đó, đôi mắt đầy vẻ tiếc nuối như sắp tràn ra ngoài.

Sầm Chi Hành khẽ vuốt nhẹ lên má cậu, anh kéo cậu khỏi dòng suy nghĩ miên man rồi nói: \”Muốn nói gì thì nói đi. Đừng sợ, cứ nói thẳng ra.\”

Quý Vũ mím môi, cậu nhìn chằm chằm vào đôi mắt đẹp đẽ của người đàn ông trước mặt một lúc lâu. Sau đó, cậu ngập ngừng viết vào cuốn sổ:

[Anh đến nhà tôi ở được không?]

Cậu viết thêm một dòng nữa:

[Phòng hơi nhỏ, không đẹp bằng nhà trọ, nhưng đã dọn dẹp sạch sẽ, Đại Hoàng cũng được tắm rồi, mọi thứ đều chuẩn bị xong cả.]

Quý Vũ hồi hộp vô cùng, cậu viết khá vội nên dù cố gắng nắn nót vẫn không tránh khỏi những nét nguệch ngoạc. Câu viết khá dài, khiến Sầm Chi Hành mất chút thời gian mới đọc được.

Quý Vũ đứng bên cạnh chờ, sợ bỏ lỡ lời nói của anh, cậu không dám cúi đầu, nhưng cũng không dám nhìn thẳng vào anh, ánh mắt chỉ dừng lại ở đôi môi anh.

Trong vòng mười mấy giây ngắn ngủi, trong đầu cậu hiện lên hàng loạt ý nghĩ mâu thuẫn. Hơi thở của cậu cũng theo đó là loạn nhịp.

Cậu thấy mình thật xấu xa.

Rõ ràng Sầm Chi Hành lái xe đến đây rất có thể là để chuyển hành lý đến ngôi nhà dưới chân núi, có lẽ anh đã đặt xong chỗ ở rồi… nhưng cậu vẫn hỏi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.