[Edit Hoàn/Đam Mỹ] Rượu Mơ – Hòa Tiểu Tinh – Chương 78 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit Hoàn/Đam Mỹ] Rượu Mơ – Hòa Tiểu Tinh - Chương 78

Chương 78: \”Không trách em.\”

Lúc Sầm Chi Hành bước vào phòng ngủ, Quý Vũ đang ngồi bên giường chờ anh.

Sau khi cuộc gọi kết thúc, tâm trạng của Quý Vũ trở nên nặng nề, cậu âm thầm tìm kiếm thông tin về phục hồi thần kinh tay trên mạng.

Đây đúng là trong cái rủi có cái may, may là thần kinh không bị đứt hẳn, chỉ bị tổn thương một phần.

Trong những trường hợp tương tự, có người hồi phục hoàn toàn chỉ trong ba tháng; dĩ nhiên cũng có trường hợp thần kinh không phục hồi tốt, dẫn đến mất khả năng vận động tay suốt đời.

\”Làm gì mà chăm chú thế?\” Sầm Chi Hành vuốt ve mặt Quý Vũ rồi nhẹ nhàng nắm tay cậu, thế mà tay cậu còn lạnh hơn cả tay anh.

Anh nhíu mày đưa tay sờ trán Quý Vũ, tay lạnh nhưng không sốt.

\”Không khỏe à? Mặt mày sao lại kém thế?\”

Nhìn kỹ Quý Vũ thì thấy môi cậu đang run rẩy một chút.

Quý Vũ từ từ thoát khỏi dòng suy nghĩ của mình, cậu nhẹ nhàng đặt tay lên cánh tay phải của Sầm Chi Hành.

Cánh tay phải của Sầm Chi Hành hơi thả xuống, lòng bàn tay ngửa ra sau, Quý Vũ không nhìn rõ nhưng chỉ cần cậu hơi cố gắng là có thể lật tay anh ra để nhìn thấy.

Sầm Chi Hành im lặng nhìn cậu, anh không hề có một chút kháng cự, Quý Vũ mím chặt môi, ngón tay từ từ trượt xuống nắm lấy cổ tay phải của anh.

\”Anh, em xem được không?\”

Tay Quý Vũ đã rất lạnh rồi, không hề ấm áp như trước, nhưng tay phải của Sầm Chi Hành còn lạnh hơn nữa, hệt như một cành cây khô cứng trong mùa đông.

Sầm Chi Hành đăm chiêu nhìn cậu, sau đó từ từ mở bàn tay ra, giữa chừng có hơi gặp khó khăn như thể rất khó kiểm soát.

Vết sẹo khoảng sáu bảy cm, nằm ngay giữa lòng bàn tay cắt ngang qua các đường chỉ tay nối liền.

Vùng xung quanh vết sẹo có nhiều vết bầm, qua đó, Quý Vũ nhìn thấy được cơ gân và những dây thần kinh gồ ghề.

Cậu thậm chí còn không dám chạm vào.

Cậu cứ chăm chú nhìn vào vết sẹo đó, một lúc lâu sau cậu mới bất chợt quay đi.

Đột nhiên, cậu nhìn thấy trên trán Sầm Chi Hành lấm tấm mồ hôi lạnh, Quý Vũ đau lòng lau đi cho anh.

Bên ngoài không biết trời đã bắt đầu mưa từ khi nào.

Quý Vũ không nghe thấy tiếng mưa, cậu chỉ cảm thấy rất lạnh.

Một làn gió ẩm ướt từ khe cửa sổ không khép kín thổi vào, như thể thổi vào tận trái tim cậu, thật lạnh giá làm sao.

Mùa đông ở Giang Thành lúc nào cũng ẩm ướt, không khí tràn ngập mùi đất ngai ngái trong mưa.

Quý Vũ bước đến đóng chặt cửa sổ.

Bầu trời chất đầy những đám mây xám, ánh đèn lấp lánh trên đường phố xa xa như những đốm sáng lẻ loi, giống như một bức tranh sơn dầu kém chất lượng bị ướt.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.