Chương 76: Thèm ăn
Việc Quý Vũ mất tích gây ra chấn động khá lớn, cậu đã năm ngày không livestreams, người hâm mộ nhộn nhịp bình luận hỏi dưới bài đăng trên Weibo của cậu.
Do thiếu hình ảnh từ camera giám sát cộng thêm cha con họ Tưởng chạy trốn xuyên tỉnh nên cảnh sát gặp khó khăn trong việc điều tra. Phía Sầm Chi Hành cũng bận liên lạc với các bên khác để tìm người nên không có thời gian giải thích.
Không biết ai đã tiết lộ việc Quý Vũ bị bắt cóc, vào chiều hôm đó, thông báo của cảnh sát được đăng lên, rất nhiều người đã bình luận vào Weibo của cậu để hỏi thông tin.
Quý Vũ vừa lấy lại điện thoại, bật máy lên thì điện thoại rung mạnh khiến tay cậu tê rần, cậu trả lời tin nhắn từ người quen sau đó lên Weibo đăng một bài để thông báo mình đã bình an.
Mặc dù đã ra ngoài nhưng Quý Vũ vẫn cảm thấy uể oải, cậu không có hứng thú làm gì cả.
Cảnh sát vừa đến làm biên bản đã hứa sẽ hỏi giúp cậu về bộ xử lý âm thanh nhưng Quý Vũ thầm biết là khó có thể tìm lại được, có thể nó đã bị chúng làm hư hoặc bán đi rồi.
Còn về tay của Sầm Chi Hành… lúc băng bó cậu đã lén nhìn qua, vết dao rất sâu, không biết có đụng phải dây thần kinh không nữa.
Tối đó, Sầm Chi Hành ngủ đủ giấc, lúc đang mơ mơ màng màng, anh theo bản năng ôm Quý Vũ từ sau lưng, sau đó hôn lên cổ cậu, thế nhưng lại vô tình chạm vào tay phải làm anh đau đến mức nghiến răng.
Quý Vũ vội vã giữ tay phải của anh lại, cậu đau lòng nói: \”Cẩn thận một chút.\”
\”Quên mất.\” Sầm Chi Hành vùi vào cổ cậu thở dài: \”Hơi đau, để anh ôm một chút.\”
Quý Vũ không đeo bộ xử lý âm thanh, cũng không thấy khẩu hình của anh, lúc này cậu chỉ cảm nhận được sự rung động từ ngực anh mà không biết anh nói gì.
Cậu vô thức muốn thoát khỏi vòng tay để nhìn miệng anh, Sầm Chi Hành véo nhẹ má cậu: \”Không muốn ôm à?\”
Vừa nói xong, đột nhiên anh ngừng lại, xoa đầu Quý Vũ, anh nhận ra cậu không đeo bộ xử lý âm thanh.
\”Haizz, anh đã liên lạc với chủ nhiệm Lý rồi, vài ngày nữa sẽ đưa cái mới đến.\”
Quý Vũ đột nhiên cảm thấy có hơi tủi thân.
Những cảm xúc mơ hồ xâm chiếm tâm trí, cậu cố gắng mím môi, giả vờ như không có gì, nhưng khi Sầm Chi Hành kéo cậu vào lòng xoa nhẹ cổ cậu, cậu vô tình phát ra tiếng nấc.
\”Anh, em xin lỗi.\”
Quý Vũ nằm trong lòng Sầm Chi Hành, cậu nhìn vào đôi môi anh, Sầm Chi Hành cũng nhìn cậu, anh dùng tay trái lau đi vệt nước mắt ở khóe mắt cậu.
\”Không cần xin lỗi, không phải lỗi của em.\”
Quý Vũ im lặng một lúc lâu, cuối cùng mới chậm rãi nói: \”Nhưng em khiến tay của anh bị thương, còn khiến anh phải tốn tiền vô ích nữa.\”
Ra là Quý Vũ đã biết chuyện về ốc tai.
Sầm Chi Hành thở dài vuốt tóc Quý Vũ: \”Làm sao em biết?\”