Chương 73: \”Đồ lừa đảo.\”
Trung tâm dạy lái xe hình như có hợp tác với tiệm sửa xe của anh Cường, nên Tưởng Thức Quân thường đến đây nhận việc.
Không biết vô tình hay cố ý, từ sau lần gặp nhau cuối tháng mười, thời gian học lái xe của Quý Vũ luôn trùng với lúc Tưởng Thức Quân xuất hiện.
Thỉnh thoảng Tưởng Thức Quân sẽ bắt chuyện với cậu, còn sửa lỗi khi cậu tập lùi xe vào bãi. Dáng vẻ nó bình thường đến mức Quý Vũ cũng không tiện bùng nổ cảm xúc.
Giáo viên cười đùa với Tưởng Thức Quân: \”Bình thường thấy cậu đâu có nhiệt tình với ai? Sao cứ hay tới dạy học trò tôi thế này?\”
\”Bạn cũ ở quê chơi chung hồi nhỏ, tất nhiên phải quan tâm một chút.\”
\”Các cậu ấy hả? Không nhìn ra đấy. Nhìn cậu Quý này toàn đi xe sang, có vẻ gia đình khá giả lắm.\”
Huấn luyện viên vừa nói xong đã nhận ra mình lỡ lời. Sắc mặt Tưởng Thức Quân tối đen đến đáng sợ, khiến ông ta im bặt.
Sắc mặt Quý Vũ cũng chẳng khá hơn, tay cậu siết chặt vô lăng, im lặng nhìn con đường nhựa qua lớp kính chắn gió.
Tưởng Thức Quân mở miệng nói những lời kiểu cách, nào là \”bạn cũ,\” nào là \”quan tâm,\” chính nó tự nói tự nghe mà không thấy nực cười à?
Quý Vũ thật sự khâm phục khả năng diễn xuất của Tưởng Thức Quân. Rõ ràng tối hôm trước còn dùng tài khoản giả để bôi nhọ cậu trong livestream, vậy mà khi gặp mặt lại có thể thản nhiên nói chuyện như không có gì.
Một tháng rưỡi trôi qua trong yên bình, đến một ngày, Tưởng Thức Quân dường như không chịu nổi thái độ lạnh nhạt của cậu nên cuối cùng cũng bùng nổ.
Vì lịch học của Quý Vũ dày đặc nên không có nhiều thời gian tập lái xe, cậu học chậm nên hiện tại vẫn đang luyện phần thi thực hành thứ ba.
Không biết vì sao mà Tưởng Thức Quân lại thay thế huấn luyện viên ngồi vào ghế phụ. Có lẽ Quý Vũ nhạy cảm với mùi nên cậu cảm thấy mùi dầu máy và thuốc lá trên người nó nồng nặc đến mức khó chịu.
Quý Vũ cau mày hỏi: \”Sao lại là cậu?\”
\”Tại sao không thể là tôi?\” Tưởng Thức Quân đáp trả: \”Cậu khinh tôi à? Có phải cậu nghĩ rằng cái gã đàn ông giàu có kia có quyền có tiền nên cậu mới đi theo hắn à? Sống vui vẻ lắm sao?\”
Quý Vũ ngơ ngác vài giây, sau khi nhận ra \”gã đàn ông kia\” mà nó nói là ai thì cậu tức đến bật cười.
\”Cậu bị điên rồi.\” Cậu khẳng định nói.
Không ngờ Tưởng Thức Quân lại không phản bác, ánh mắt nó dán chặt vào cậu, nó từ từ nói: \”Đúng, tôi bị điên. Rõ ràng là cậu đã khiến phòng khám của bố tôi phải đóng cửa, phải bồi thường một khoản tiền lớn, bán nhà, bán xe, gia đình tan nát, phải đến Giang Thành nương nhờ họ hàng… Nhưng tôi vẫn thích cậu.\”
\”Thật đấy, cậu đừng nghi ngờ. Lúc nhỏ tôi bắt nạt cậu chỉ để cậu chú ý đến tôi, nếu không cậu đâu thèm để ý đến tôi. Tôi sai rồi. Cậu đừng ở bên gã đàn ông kia nữa. Hắn có thể cho cậu cái gì? Hắn chỉ vì cậu trẻ trung, xinh đẹp, chỉ muốn chơi đùa cậu thôi. Chỉ có tôi… tôi thật sự…\”